Chương 88 : Màu đỏ chi ưu
Hứa Khinh Chu chưa từng tha thiết muốn biết đáp án của một vấn đề đến thế. Bởi lẽ, chủ nhân câu chuyện đang ở ngay trước mắt hắn, vả lại nàng vô cùng cường đại, đồng thời cũng rất thần bí. Giống như một cô nương khuynh thành mang mạng che mặt đứng trước mặt ngươi, nhưng vẫn không che giấu được phong thái rung động lòng người ấy. Khiến người ta không kịp chờ đợi muốn được thấy chân dung nàng. Tâm tình của Hứa Khinh Chu lúc này đại khái là như vậy.
Lão ẩu khóe miệng trĩu xuống, mỉa mai cười một tiếng, tự giễu nói:
"Sau đó ư, những gì nàng quý trọng, tất cả những gì nàng kiêu ngạo, cứ từng chút từng chút một chậm rãi tiêu tan trước mắt nàng, cho đến cuối cùng chẳng còn sót lại bất cứ thứ gì."
"Nàng không biết ngày đó bắt đầu từ khi nào, nàng bắt đầu cảm thấy mình đã sai, nàng rất cường đại, tuyệt thế vô địch, nhưng sức mạnh cường đại ấy lại chẳng mang đến cho nàng những gì nàng mong muốn."
"Sau cùng thì..."
Nói đoạn, ánh mắt lão ẩu đột nhiên rơi vào người Hứa Khinh Chu, nét tự giễu trước đó đã biến mất, vị chua xót cũng không còn, thay vào đó là một nụ cười đầy ý vị nghiền ngẫm, nàng nói:
"Nàng rời khỏi nơi ấy, đi ngược lại sơ tâm của mình, rồi bắt đầu lưu lạc chân trời..."
Khi câu chuyện cùng giọng nói trầm trọng của lão ẩu vừa dứt, lông mày Hứa Khinh Chu cũng theo đó từ từ giãn ra. Câu chuyện lúc đầu đầy phấn chấn lòng người, thế nhưng đoạn kết của nó lại chẳng đáng để tâm; những lời lão giả nói rất mơ hồ, mơ hồ đến nỗi có lẽ chính nàng cũng không rõ mình đang nói gì. Có điều, Hứa Khinh Chu lại nghe rõ tất cả, mọi chuyện, sau cùng chỉ có thể gói gọn bằng hai chữ. Đó chính là: Tiếc nuối.
Nhìn thấy sự hứng thú trong mắt Hứa Khinh Chu dần trở nên tẻ nhạt vô vị. Lão ẩu tiếp tục mỉm cười, nói:
"Thế nào, kết quả này, có phải khiến tiểu hữu cảm thấy thật vô vị không? Quá... đơn giản thì phải?"
Hứa Khinh Chu lắc đầu.
"Đây là câu chuyện của tiền bối, nếu tiền bối không muốn nói, vậy thì không nói vậy. Ta hiểu được sự phấn khích của tiền bối là đủ rồi. Còn về sự tiếc nuối và bàng hoàng của tiền bối, ngay cả tiền bối cũng không thích, chắc hẳn vãn bối cũng sẽ chẳng ưa gì."
Lão ẩu nói:
"Ngươi tuy còn ít tuổi, nhưng lại sống rất thông suốt. Xem ra tương lai mà ta đã thấy cũng không sai."
"Tương lai của ta ư?"
"Ừm, tương lai của ngươi đó. Có điều, mệnh nguyên của ta có hạn, chỉ có thể thấy được một góc của vạn cổ gợn sóng, thế nhưng một góc phấn khích ấy cũng đủ để an ủi lòng ta."
Trong mắt Hứa Khinh Chu sáng rỡ lưu chuyển, hắn rất ngạc nhiên, vô cùng tò mò về tương lai của mình mà lão giả vừa nhắc tới. Liệu đó là một tương lai đặc sắc, oanh liệt, hay lại tiếc nuối như của nàng đây? Hắn rất muốn biết. Hắn bèn bản năng truy vấn.
"Tiền bối đã nhìn thấy gì?"
Lão ẩu như cười mà không phải cười, chậm rãi nói ra sáu chữ.
"Thiên cơ bất khả tiết lộ."
Hứa Khinh Chu bản năng sững sờ, trọng tâm nghiêng về phía trước, thân thể căng cứng liền thả lỏng ra. Trong lòng hắn càng không tự chủ được thốt lên một câu "quốc túy" của ngày xưa.
"Ngọa tào..."
Thật là một biểu cảm quen thuộc, một ngữ khí quen thuộc, lại còn là một lời thoại quen thuộc đến thế! Trong lúc nhất thời, điều đó thật sự khiến hắn dở khóc dở cười. Hắn còn chưa kịp hoàn hồn,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền