Chương 101: Chị đại dạy chó
Vi Sinh Dư Xán bực bội:
"Đẩy tôi ra ngoài hóng mát đi."
Lý Giai Hạo không muốn:
"Chị Dư Xán, trước đây Kiều Sở Sở đã ức hiếp tôi, chính vì cô ta mà tôi mới nợ mấy trăm nghìn đấy."
Anh ta nói bằng giọng oán trách, rõ ràng là muốn Vi Sinh Dư Xán mắng Kiều Sở Sở vài câu.
Kiều Sở Sở hoàn hồn khỏi trạng thái suy tư, thầm nghĩ không hay rồi.
[Hỏng rồi, giờ chị đại Vi Sinh Dư Xán và Lý Giai Hạo đang trong mối quan hệ bao nuôi và được bao nuôi, chỉ cần con chó cưng của chị đại này làm nũng một chút thì chị đại có thể lấy súng bắn mình mất.]
Vi Sinh Dư Xán: "?"
Trong đầu cô xuất hiện ảo giác, ảo giác này sao mà sống động quá, còn phù hợp với đề tài nói chuyện, giống như một AI vậy.
Có lẽ cô ấy nên đi chụp CT não xem có u não gì không.
Chắc là do cơn sốt làm cô ấy bị ngớ ngẩn rồi.
Cô ấy muốn tìm hiểu kỹ hơn nữ phụ có nghĩa là gì, nhưng rồi lại tự cười mình ngớ ngẩn.
Nữ phụ?
Nữ phụ có nghĩa là gì?
Cô ấy lắc đầu, bực bội nhìn Lý Giai Hạo: "Lại đây."
Lý Giai Hạo khẽ giật mình, nghi ngờ đi lại gần cô ấy.
Cô ấy hung dữ tát anh ta một cái!
"Bốp!" Một tiếng vang giòn tan!
Kiều Sở Sở kinh ngạc!
Lý Giai Hạo đờ người, vẫn duy trì tư thế bị tát: "Sao chị..."
"Một con chó mà cũng muốn ra lệnh cho chủ nhân à?"
Vi Sinh Dư Xán không hề có biểu cảm gì, giọng điệu lạnh lùng:
"Cậu không tự biết mình biết ta à?"
Tuy tên Kiều Sở Sở rất phổ biến nhưng trong giới nhà giàu thành phố Lan chỉ có một người có tên này.
Đó chính là Tiểu Bát của nhà họ Bùi.
Cô công chúa được nhà họ Bùi bảo bọc trong lòng bàn tay.
Lý Giai Hạo cũng chỉ là một con chó lang thang mà cô ấy nhặt về giải trí thôi, sao lại dám xúi cô ấy ức hiếp cô công chúa được cưng chiều hết mực của một gia tộc lớn?
Lỡ như sau này cô ấy phải hợp tác gì đó với nhà họ Bùi thì sao? Chẳng phải sẽ ảnh hưởng đến việc kiếm tiền của cô ấy hay sao?
Thật đúng là cụt hứng.
Cô ấy la lớn: "Xin lỗi!"
Kiều Sở Sở khẽ giật mình, ngạc nhiên nhìn Lý Giai Hạo.
Lý Giai Hạo còn kinh ngạc hơn cả Kiều Sở Sở:
"Chị bảo tôi xin lỗi Kiều Sở Sở?"
Vi Sinh Dư Xán còn kinh ngạc hơn cả anh ta:
"Vậy cậu muốn tôi xin lỗi cô ấy à?"
Lý Giai Hạo: "..."
Cảm giác ấm ức khó tả trào dâng trong lòng anh ta.
Không phải anh ta đang được bao nuôi sao?!
Người được bao nuôi luôn được chị đại bảo vệ, không ai dám chọc vào cả cơ mà!
Sao giờ đến lượt anh ta lại phải xin lỗi Kiều Sở Sở chứ?
Anh ta ấm ức cúi đầu, không muốn nói gì, ánh mắt tỏ vẻ oán trách.
Vi Sinh Dư Xán nheo mắt nhìn vẻ oán trách ấy:
"Sao? Làm chó lâu quá rồi nên quên luôn cách nói chuyện với người à?"
Lý Giai Hạo: "..."
Kiều Sở Sở: "..."
[Ha ha ha ha ha ha ha, cười muốn chết mất, ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha! Đứng xem chị đại huấn luyện chó!]
Vi Sinh Dư Xán: "?"
Giờ ảo giác của cô ấy còn cười nữa rồi.
Nó còn gọi cô ấy là chị đại nữa?
Cô ấy khó chịu nhắm mắt lại.
Không phải cô ấy bị tâm thần phân liệt đến mức bắt đầu thích chính mình, rồi tự viết cốt truyện cho mình chứ?
Vi Sinh Dư Xán càng thêm bực bội:
"Nhanh xin lỗi đi!"
Lý Giai Hạo run lên, ấm ức
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền