ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Thôi Xong! Bị Đám Phản Diện Tôi Ép Hắc Hóa Nghe Tiếng Lòng Rồi!

Chương 107. Giả vờ đáng yêu thêm lần nữa xem

Chương 107: Giả vờ đáng yêu thêm lần nữa xem

Vi Sinh Dư Xán ngồi trên xe lăn, quan sát toàn cục, thản nhiên cười:

"Đây là em trai thứ năm của tôi, Vi Sinh Hoài Lăng, bẩm sinh đã điếc, em ấy không nghe được các cậu nói gì đâu."

Cô ấy cười đắc thắng:

"Em ấy đến để giúp Kiều Sở Sở, bởi vì Kiều Sở Sở đã giúp tôi."

Bùi Du Xuyên khựng bước, kinh ngạc nhìn cậu trai tóc bạc.

Cậu trai tóc bạc dáng người dong dỏng, trong tuyết trắng mùa đông trắng đến phát sáng, mái tóc bạc vụn che đi đôi mắt đầy giận dữ, quay đầu ra hiệu với Kiều Sở Sở:

"Cô không sao chứ!"

Kiều Sở Sở sững sờ.

Sao lại là cậu ta?

Cùng lúc ấy, Hạ Tuyết Thuần và Lý Giai Hạo lập tức bị trùm trong xô, kêu thét liên hồi: "A!!!"

Hạ Tuyết Thuần tức giận gỡ xô ra cũng ngây người.

Cậu trai đẹp quá!

Bùi Du Xuyên:

"???? Cậu là ai?"

Lâm Thâm: "..."

Người nhà họ Bùi: "..."

Lâm Thanh ở bên cạnh thở dài, bối rối:

"Lại thêm một chàng trai trẻ đẹp nữa, vậy tôi phải đứng CP nào đây?"

Bùi Bất Tiện tức giận nhìn cô:

"Lâm Thanh, cô nghĩ Kiều Sở Sở là bánh bao thơm, ai gặp cũng thích à? Vi Sinh Hoài Lăng này chẳng qua chỉ đến để báo đáp ơn nghĩa thôi."

Vi Sinh Hoài Lăng cúi đầu, gần như sắp hôn lên mặt Kiều Sở Sở, cẩn thận kiểm tra cô:

"Để tôi xem cô có bị thương không?"

Ánh mắt cậu ta nghiêm túc chuyên chú như chú cún, nhưng tay lại rất có tính xâm lược khi nâng mặt cô lên.

Kiều Sở Sở không ngờ tới, mặt đỏ bừng lên.

Bùi Bất Tiện: "?"

Lâm Thanh cười:

"Ha! Thật là báo đáp ơn nghĩa một cách thẳng thắn, không dính dáng gì đến tình cảm nam nữ, trong sáng như tuyết vậy."

Mấy người anh trai mặt xanh mét, Bùi Du Xuyên là người đầu tiên phản ứng, kéo Kiều Sở Sở lại, cảnh cáo Hoài Lăng:

"Đừng có kéo kéo lôi lôi vậy chứ!"

Hoài Lăng nghiêng đầu, như con thú nhỏ khó hiểu, ra dấu:

"Rất xin lỗi, tôi không nghe thấy."

Cậu ta cầu cứu Kiều Sở Sở:

"Anh trai cô đang giận tôi à?"

Kiều Sở Sở lắc đầu, đáp lại bằng ngôn ngữ ký hiệu:

"Không, anh trai tôi sẽ không giận đâu!"

Hoài Lăng buồn bã:

"Nhưng ánh mắt anh ấy nhìn tôi rất đáng sợ, tôi hơi sợ."

Kiều Sở Sở rất áy náy, nói với Bùi Du Xuyên:

"Cậu ấy tốt bụng đến cứu em, anh làm cậu ấy sợ rồi, thái độ tốt một chút đi."

Bùi Du Xuyên tức giận:

"Cái tên này rất thân với em à? Vừa gặp mặt đã động chân động tay với em, như vậy rất xúc phạm em biết không? Vừa nhìn đã biết là có vấn đề rồi."

Kiều Sở Sở đảo mắt:

"Có vấn đề gì chứ? Trước đây chỉ cần có thêm một người con trai bên cạnh em, các anh đều nói cậu ta có vấn đề. Bây giờ Vi Sinh Hoài Lăng là em trai ruột của chị Dư Xán, cậu ấy là người câm điếc, hơn nữa vừa rồi cậu ấy đến giúp em. Anh có thể thái độ tốt một chút được không, ít nhất cũng cười một cái?"

Bùi Du Xuyên: "..."

Hoài Lăng vẫn đang nhìn anh với vẻ tội nghiệp.

Anh nghiến răng, cố gắng nặn ra một nụ cười, bắt tay Hoài Lăng:

"Cảm ơn cậu đã cứu em gái tôi."

Hoài Lăng nhiệt tình bắt lại.

Bùi Du Xuyên mỉm cười cảnh cáo bằng khẩu hình:

"Tránh xa em gái tôi ra."

Người câm điếc chắc đều có thể đọc được khẩu hình nhỉ.

Hoài Lăng sững người, cười.

Khóe miệng cậu ta dần nhếch lên thành một độ cong giống như nụ cười kinh điển của ác nhân trong phim, rồi lại thu lại thành vẻ vô hại, ngây thơ chớp mắt.

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip