ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 450: Toàn là đàn em của cô!

Đèn phòng phẫu thuật tắt ngúm.

Bác sĩ đi ra từ bên trong:

"Người nhà Doanh Trần có ở đây không?"

Kiều Sở Sở vội vàng đứng dậy, nhìn về phía Y Sắt.

Y Sắt lắc đầu:

"Người nhà lão đại không có ở đây."

Cô lặp lại:

"Người nhà Doanh Trần không có ở đây, tôi là bạn của anh ta, có chuyện gì bác sĩ cứ nói với tôi."

Một giọng nam trầm thấp vội vàng vang lên:

"Người nhà Doanh Trần ở đây!"

Kiều Sở Sở nhìn theo hướng âm thanh.

Một người đàn ông bước đi vội vã ôm một đứa trẻ, phía sau còn có một người phụ nữ mang giày cao gót vội vàng bước vào.

Người đàn ông hoảng hốt đặt đứa trẻ xuống, tiến đến gần bác sĩ:

"Em trai tôi sao rồi?"

Kiều Sở Sở nhìn Y Sắt:

"Anh ta là anh trai của Doanh Trần??"

Y Sắt lắc đầu:

"Không, các anh trai của lão đại chúng tôi đều sống ở nước ngoài, anh ta là con nuôi, là một đứa trẻ được cha của lão đại nhận nuôi, luôn sống ở Trung Quốc."

"Thời gian này lão đại chúng tôi muốn đến phát triển nên còn nhờ anh ta giúp đỡ."

Kiều Sở Sở ừ một tiếng, nhìn dáng vẻ lo lắng của người đàn ông.

Trông anh ta rất lo lắng cho Doanh Trần.

Bác sĩ nói:

"Tuy bệnh nhân chịu nhiều vết đâm nhưng may mắn là đều tránh được nội tạng nên không nguy hiểm đến tính mạng. Tất cả vết thương đều đã được khâu lại, chỉ cần dưỡng thương và truyền thêm máu là được."

Mọi người: "???"

Đôi mắt Kiều Sở Sở không có ánh sáng, vì cô cũng rất mơ hồ.

[Ở đây có bảy người là anh của mình. ]

[Vậy còn mấy người nữa là cấp dưới của mình, hơi khó nắm bắt rồi. ]

Kiều Sở Sở thất vọng nhíu mày:

"Vậy các anh không phải là đàn em của em sao?"

Bùi Uyên:

"... Anh là anh trai không có quan hệ huyết thống của em, giống như anh trai nhà hàng xóm ấy, hiểu không?"

Anh đặt hai tay lên đầu gối cô, mong đợi nói:

"Chẳng lẽ em không có chút cảm giác nào với anh sao?"

Nghe vậy, cô rất cẩn thận nhìn anh: "Có."

[Rất quen thuộc, có cảm giác dựa dẫm, cảm giác anh nói gì mình cũng phải nghe, như người mẹ vậy. ]

Kiều Sở Sở chần chừ nói:

"Em cảm thấy... anh giống như là mẹ, hoặc giống như là phụ huynh, em nói đúng không?"

Bùi Uyên ngẩn người, vẻ thất vọng thoáng qua trong mắt anh.

Nhưng chỉ trong chốc lát.

Anh chấp nhận một cách thoải mái, dịu dàng phụ họa cô:

"Đúng, anh chính là phụ huynh, em còn thích gọi anh là người đàn ông mẹ nữa."

Anh nắm lấy tay Kiều Sở Sở:

"Em là cô Kiều được gửi nuôi trong nhà họ Bùi của chúng ta, cũng là người mà anh em chúng ta trân quý nhất, vì chúng ta có sự chênh lệch tuổi tác nên luôn gọi nhau là anh trai và em gái."

Kiều Sở Sở ngơ ngác:

"Vậy anh là anh Cả?"

Bùi Uyên nhìn cô, cảm thấy đau lòng:

"Đúng, anh là anh Cả của em."

Bùi Triệt thấy Bùi Uyên nghẹn ngào thì cúi xuống nhìn anh:

"Anh Cả, anh khóc gì vậy? Bác sĩ nói em ấy không sao, chỉ là mất trí nhớ thôi, trí nhớ sẽ khôi phục, anh đừng lo."

Bùi Uyên cũng không biết có phải do sốt cao làm đầu óc mơ hồ hay không, trong lòng anh rất yếu đuối, đưa tay che mắt, đau khổ nói:

"Anh chỉ cảm thấy... cảm thấy em ấy chịu quá nhiều khổ cực, vừa xong việc này đã có việc khác, còn luôn tổn hại đến cơ thể. Trước đây dù có làm gì sai thì em ấy cũng không bị thương."

Nỗi đau trong lòng hóa thành nước mắt trào ra từ khóe mắt

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip