ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 460: Anh ấy còn sống!!

Kiều Sở Sở trở về màn hình chính điện thoại, phát hiện trên hình nền có mấy chữ lớn: [Nhớ xem WPS!!]

Cô mở phần mềm, thấy có duy nhất một tập tin được đặt tiêu đề [Sau khi mất trí nhớ nhất định phải xem].

Cô cẩn thận đọc từ trên xuống dưới.

Tuy tập tin này viết đơn giản nhưng lại rất quan trọng, tóm tắt mối quan hệ giữa cô với những người xung quanh cùng với tất cả những chuyện đã xảy ra với cô.

Cuối cùng có một đoạn được đánh dấu đỏ đặc biệt: [Tôi thấy tôi tham dự tang lễ của một người bên cạnh tôi, tôi không chắc đó là ai, hãy chú ý đến hành động của những người xung quanh, đừng để họ chết.]

[Hy vọng sau khi mất trí nhớ, tôi vẫn có thể nhớ được một số bản năng, biết một số chi tiết, đừng biến thành một người xa lạ khác, càng đừng thay đổi tính cách.]

[Cuối cùng gửi đến tôi sau khi mất trí nhớ... nếu tham dự tang lễ của người bên cạnh, hy vọng cô đừng hoảng loạn, vẫn còn ba cơ hội sống lại, hãy làm lại từ đầu!]

[Ồ phải rồi, thương lượng với hệ thống để nó cho cô một thời gian cố định, nếu nó không cho, cô hãy dùng nhiệm vụ để đổi, nó sẽ đồng ý.]

Kiều Sở Sở im lặng đặt điện thoại vào túi, siết chặt chiếc cà vạt trong tay, nhìn về phía cành cây.

Cô thấy thật nực cười.

Hạ Tuyết Thuần thật sự hạnh phúc sao?

Để trốn cô, cô ta lại phải ở nơi có thể đánh nhau bất cứ lúc nào?

Có lẽ để tránh bị cô tìm thấy nên họ mới đến đó.

Mười phút sau...

Bùi Phong Lộng cố chịu đựng cơn khó chịu, lấy điện thoại từ trong xe ra.

Anh mở điện thoại kiểm tra, xác nhận không ai gửi tin nhắn rồi mới chuẩn bị trở về bệnh viện.

Anh muốn tìm Kiều Sở Sở rồi nghỉ ngơi một chút.

Phía sau anh vang lên tiếng xe tăng tốc!

Anh vừa định quay đầu thì một người đã đột nhiên kéo anh vào giữa các xe!

Bùi Phong Lộng loạng choạng vài bước, đầu như muốn nổ tung, ngẩng lên nhìn người đến: "Sở Sở?!"

Kiều Sở Sở nắm chặt lấy anh, nhìn biểu cảm ngạc nhiên của Bùi Phong Lộng, sắc mặt thẫn thờ của cô cuối cùng cũng trở nên sống động!

[Không phải cái đầu bị đè bẹp, khuôn mặt méo mó không thể nhìn nổi!]

[Anh ấy còn sống!]

[Anh ấy còn sống!!]

Bùi Phong Lộng: "?"

Còn sống?

Cái gì còn sống?

Cùng lúc ấy, trong xe, gương mặt bà cụ Kiều biến sắc, đạp chân ga đâm thẳng vào họ:

"Kiều Sở Sở này từ đâu chui ra vậy, rõ ràng lúc nãy không có ở đây!"

Kiều Sở Sở thấy bà cụ Kiều lái xe tới thì liền kéo Bùi Phong Lộng chạy!

Bùi Phong Lộng loạng choạng, không còn chút sức nào, ôm đầu nói:

"Đầu... đầu đau!!"

Kiều Sở Sở liếc nhìn bà cụ Kiều.

Bà ta đang quay đầu xe về phía họ!

Cô nhìn Bùi Phong Lộng không đứng vững, vội hỏi:

"Anh đang sốt phải không?!"

Bùi Phong Lộng đến cả sức gật đầu cũng không có, ôm trán: "Ừm..."

Kiều Sở Sở lo lắng, nhìn cổng sau bệnh viện.

Từ cổng sau bệnh viện đến bãi đậu xe gần nhất phải chạy mất ba bốn phút!

Bùi Phong Lộng không chạy nổi nữa, vẫn sẽ bị đâm!

Ngay cả khi thật sự chạy được thì tình trạng hiện giờ của anh vẫn có thể làm bệnh tình nặng thêm.

Thời gian không còn đủ!

Bởi vì bà cụ Kiều đang lái xe vòng đến từ phía khác!

Hai người đứng trong khoảng cách giữa các xe, xung quanh không có gì che chắn, không thể cầm cự được lâu!

Không kịp nghĩ nhiều, Kiều Sở Sở không biết lấy sức lực từ đâu, cõng Bùi Phong

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip