Chương 463: Không có bằng chứng mà bà tin ngay?
Bà cụ Kiều bị còng tay, tinh thần mơ màng bị cảnh sát áp giải. Kiều Sở Sở bước đến trước mặt bà ta. Bà cụ Kiều chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt sắc bén lập tức lóe lên sát khí, dốc hết sức lao về phía cô:
"Tao giết mày!!"
Cảnh sát lập tức khống chế bà ta xuống đất:
"Bình tĩnh! Không được động đậy!!"
Cằm bà cụ Kiều đập mạnh xuống sàn nhà, đau đớn kêu lên thảm thiết! Bà ta cố gắng vùng vẫy nhưng không thoát ra được, trước mắt xuất hiện một đôi giày thể thao trắng. Bà ta nhịn đau, ngẩng đầu nhìn Kiều Sở Sở.
Kiều Sở Sở đứng trước mặt bà ta, gương mặt xinh đẹp không biểu cảm, ánh mắt thoáng qua vẻ chế giễu, nước mắt liền tràn ra trong mắt:
"Bà nội, sao bà lại đối xử với cháu như vậy?"
Cảnh sát ngạc nhiên:
"Bà nội? Bà ta là bà của cô?"
Kiều Sở Sở gật đầu, nước mắt rưng rưng:
"Vâng, bà ấy là bà của tôi."
"Tao không phải bà của mày!!"
Bà cụ Kiều kích động:
"Mày đừng có mà nhận vơ! Tao chưa bao giờ thừa nhận mẹ mày, mẹ mày đã quyến rũ con tao, hại chết nó, giờ mày lại giết con tao!"
Bà ta cầu cứu cảnh sát:
"Các anh mau bắt con ả này lại, nó chính là kẻ giết con tôi, trước đây con tôi đi du thuyền, kết quả là bỗng nhiên mất tích, có một người tên Hạ Tuyết Thuần nói đã tận mắt thấy con nhỏ này nhét con tôi vào bao tải rồi ném xuống biển!"
Bà cụ Kiều nói bằng giọng đầy hy vọng:
"Các anh phải bắt nó, phải bắt nó trả giá vì đã giết con tôi!!"
Cảnh sát nghi ngờ nhìn Kiều Sở Sở.
Kiều Sở Sở vẫn khóc, tỏ vẻ ấm ức giải thích:
"Bà nói gì vậy bà ơi, lúc đó Hạ Tuyết Thuần hoàn toàn không có trên tàu mà!"
Cô nhìn cảnh sát:
"Chuyện này lúc đó đã điều tra rõ rồi, tôi hoàn toàn không tiếp xúc với con trai bà ấy, trong danh sách khách mời không có Hạ Tuyết Thuần! Đây là vu khống!"
Cảnh sát nhíu mày, nhớ lại vụ án mất tích trên du thuyền. Người mất tích biến mất một cách kỳ lạ, không xuất hiện trên bất kỳ camera nào. Hơn nữa cũng không có nghi phạm nào.
Cảnh sát hỏi bà cụ Kiều:
"Bà chắc chắn là Hạ Tuyết Thuần nói với bà rằng cô ta tận mắt thấy con trai bà bị nhét trong bao tải?"
Bà cụ Kiều gật đầu liên tục: "Đúng vậy!" Cảnh sát hỏi tiếp:
"Bà chắc chắn lúc xảy ra chuyện, cô ta có mặt trên tàu không? Cô ta có cho bà xem bằng chứng không?"
Mặt bà cụ Kiều tái mét, do dự:
"Cô ta không đưa tôi bằng chứng..."
Cảnh sát thấy nực cười, giọng đột nhiên cao lên:
"Không có bằng chứng mà bà tin ngay? Lái xe đâm người?! Bà biết đã gây thương tích cho bao nhiêu người không?!"
Bà cụ Kiều run lên vì bị cảnh sát quát, đột nhiên khóc rống lên:
"Cô ta là bạn gái mới của thằng con thứ nhà họ Long, cô ta có thể nói dối sao?! Hơn nữa tôi chỉ là một bà mẹ già yếu! Tôi đã mất con, tôi cũng chỉ là có bệnh thì vái tứ phương thôi!!"
Kiều Sở Sở khóc sụt sùi:
"Nhưng bà bị lừa rồi bà ơi. Lúc đó Hạ Tuyết Thuần còn chưa quen biết ai ở nhà họ Long, cô ta hoàn toàn không xuất hiện trên tàu, lúc đó cô ta đang làm việc ở chỗ khác!"
Kiều Sở Sở cúi xuống, giả vờ thương cảm giải thích:
"Cô ta lừa bà là để mượn dao giết người, cô ta ghét cháu nên nói dối để lừa bà, bà đã trả thù sai người rồi, còn tự đưa mình vào tù nữa."
Mặt bà cụ Kiều trắng bệch:
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền