Chương 468: Hạ Tuyết Thuần, lâu rồi không gặp
Bất chợt Hoài Lăng chú ý thấy điều gì, bèn nhìn về phía nhà kính. Cậu ta vẫn thản nhiên dựa vào tường tiếp tục chơi game, rồi rút súng, nhắm vào cánh tay Long Vân Tiêu mà bóp cò!
"Đoàng!"
Long Vân Tiêu gào thét ngã xuống đất! Ông ta đau đến nỗi mồ hôi đầm đìa, chỉ thấy thật hoang đường. Cánh tay ông ta sắp gãy rồi mà...
Một quả bom khói được ném xuống chân Hoài Lăng. Mặt cậu ta trầm xuống, vừa định túm lấy Long Vân Tiêu thì khói đã lập tức bao phủ tầm nhìn!
Cùng lúc ấy, người của Vi Sinh Lẫm lén lút khiêng Long Vân Tiêu đi! Hạ Tuyết Thuần cũng bị mang đi!
Lâu Thính Tứ vẫy tay xua khói, ho khan bước ra từ trong làn khói:
"Người này là tôi bắt được trước, ai ngờ trong tay ông ta lại có bom khói, thật nực cười."
Ngay khi Hoài Lăng lao ra từ trong làn khói, cậu ta đã túm chặt cổ áo Vi Sinh Lẫm: [Con mồi này là em bắt được trước!]
Vi Sinh Lẫm không quan tâm, nhún vai nói:
"Em nói của em thì là của em sao?! Anh nói anh bắt được đấy."
Hoài Lăng tức giận: [Anh không được cướp của em! Em bắt được là để báo công với chị em!]
Vi Sinh Lẫm cười nhạt:
"Kệ các người, người này là tôi bắt được, các người nói gì cũng vô ích, người này thuộc về bên tôi, tôi có thể cùng Kiều Sở Sở đi du lịch."
Hoài Lăng nôn nóng: [Em bắt được! Người đi du lịch phải là em!!]
Lâu Thính Tứ cười nhạt:
"Tôi mới là người đi du lịch, hai cậu đừng mơ nữa."
Vi Sinh Lẫm đút tay vào túi, dáng vẻ như ngư ông đắc lợi, ra lệnh cho cấp dưới mang người ra ngoài để tìm Kiều Sở Sở tranh công. Anh ta còn khiêu khích Lâu Thính Tứ:
"Anh thấy trước mà còn để họ vào nhà kính? Cuối cùng vẫn là tôi bắt được."
Lâu Thính Tứ: "..."
Vi Sinh Lẫm nhìn Hoài Lăng, chế giễu:
"Em trai, không phải anh cướp của em, mà là em mải chơi game thì sao mà có thời gian bắt người được chứ?"
Long Vân Tiêu chỉ thấy thật hoang đường, cánh tay ông ta sắp gãy rồi mà đám đàn ông này còn đang tranh công!
Hạ Tuyết Thuần đứng một bên nhìn bọn họ tranh cãi vì Kiều Sở Sở, cảm thấy thật hoang đường:
"Vì để lấy lòng Kiều Sở Sở nên các người đến bắt chúng tôi sao?"
Ba người nhíu mày nhìn cô ta, biểu hiện ghét bỏ không chút che giấu.
Cô ta ấm ức rơi nước mắt:
"Các người vì một Kiều Sở Sở mà tranh giành ghen tuông? Cô ta có gì đáng giá? Cô ta không có tay à? Cô ta không tự đến bắt tôi được à?! Cô ta chỉ là đồ vô dụng!!!"
Hoài Lăng giơ tay đẩy cô ta!
Cô ta liền va mạnh vào tường!
Hoài Lăng cầm điện thoại gõ chữ, dùng giọng đọc để nói:
"Chuyện tình cảm của tôi và chị tôi thì liên quan gì đến cô?!"
Hạ Tuyết Thuần: "?"
Vi Sinh Lẫm chế giễu:
"Con mồi nhỏ bé như cô mà xứng đáng nói chuyện sao? Chúng tôi lấy cô ra để tranh công thì sao chứ, các người tính là cái gì chứ?"
Lâu Thính Tứ cười khẩy:
"Tống Ngọc, ra tay."
Tống Ngọc bước đến trước Hạ Tuyết Thuần, tát cô ta một cái mạnh:
"Dám nói xấu cô Kiều lần nữa thì sẽ cắt lưỡi cô!"
Long Vân Tiêu đau lòng:
"Đừng đánh cô ấy!"
Lâu Thính Tứ nhân cơ hội đấm ông ta một cú!
Ông ta đau đớn co ro, Vi Sinh Lẫm thấy vậy cũng đạp thêm một cú, khinh thường nói:
"Dù sao ông cũng là kẻ đẩy vợ con xuống lầu, chúng tôi đánh ông, chắc chắn ông cũng không quan tâm đâu nhỉ."
Mặt Long Vân
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền