Chương 471: Được thôi, tôi sẽ thả ông
Hạ Tuyết Thuần làm như không nghe thấy những lời châm chọc xung quanh, mặt mày dữ tợn:
"Các người có châm chọc tôi thế nào thì tôi cũng chỉ có thể nói, từ đầu đến cuối Hạ Tuyết Thuần tôi chưa làm gì sai!"
Cô ta nhìn Kiều Sở Sở, oán hận nói:
"Người làm sai là cô! Nếu từ đầu cô không đuổi tôi đi mà để tôi ở lại nhà cô làm người giúp việc cho nhà cô thì tôi sẽ không gặp nhiều chuyện như vậy! Cô mới là người phải tự kiểm điểm!"
Hạ Tuyết Thuần càng nói càng kích động, mặt đỏ bừng:
"Cô nhiều tiền như vậy, tặng tôi một căn nhà thì đã sao? Tìm cho tôi một công việc tốt thì đã sao? Quanh cô nhiều người đàn ông tốt như vậy, giới thiệu cho tôi một người thì đã sao? Nhưng cô không làm, từ đầu cô đã khinh thường tôi!!"
Mọi người nhìn Hạ Tuyết Thuần bằng ánh mắt đầy khinh bỉ.
"Thật vô liêm sỉ."
Bùi Bất Tiện kinh ngạc.
"Thật đáng khinh."
Bùi Mộc và Bùi Từ nhìn Lâu Thính Tứ, nói:
"Tôi nghĩ da mặt cô ta có thể làm áo giáp chống đạn rồi."
Lâu Thính Tứ suy nghĩ nghiêm túc:
"Nếu da mặt cô ta mà làm thành áo giáp chống đạn thì tôi có thể kiếm được rất nhiều tiền."
Kiều Sở Sở không chịu nổi những lời lẽ của Hạ Tuyết Thuần: "Im ngay!"
Hạ Tuyết Thuần hoảng sợ muốn tránh xa họng súng, sắc mặt trắng bệch:
"Đó là vì cô giúp tôi không đúng chỗ, cô cũng không thể trách tôi không biết ơn được, tôi muốn táo mà cô lại cho tôi lê, cô nghĩ tôi còn phải cảm kích sao?!"
Kiều Sở Sở nhắm thẳng vào vai Hạ Tuyết Thuần bắn một phát!
Hạ Tuyết Thuần đổ sập xuống đất, đau đớn không nói được nữa, một lúc sau mới bật ra tiếng thét xé lòng:
"A a a a a a!"
Cô ta bò loạn khắp sàn:
"Đau quá! Đau chết mất! A!!"
Cùng lúc đó, gương mặt Long Vân Tiêu biến sắc, dữ tợn nhìn Kiều Sở Sở:
"Đã nói là đừng ra tay mà, sao cô còn ra tay?!!"
Kiều Sở Sở lạnh lùng nhìn ông ta:
"Người bị trói trên tường không có tư cách thương lượng với tôi, quân bài của ông không đáng giá, tôi chỉ cần thấy kết cục của ông."
Long Vân Tiêu thấy cô thờ ơ như vậy, vẻ sợ hãi dần hiện lên trên gương mặt.
Kiều Sở Sở nghiêm túc!
Cô nghiêm túc.
Cô không có ý định thả họ ra!
Ông ta càng thêm hoảng sợ:
"Cô phải làm thế nào mới thả chúng tôi?! Chúng tôi có thể quỳ xuống xin lỗi cô! Hoặc... hoặc là..."
Ông ta lo lắng, nghĩ đến điều gì đó, lại nhìn Hạ Tuyết Thuần:
"Tôi sẽ để Hạ Tuyết Thuần lại cho các người!"
Sắc mặt Hạ Tuyết Thuần thay đổi hẳn:
"Anh nói gì?!"
Long Vân Tiêu khó xử nhìn cô ta:
"Từ khi ở bên em, anh đã gặp đủ điều xui xẻo. Anh rất thương em, nhưng bây giờ Kiều Sở Sở muốn lấy mạng anh đấy!"
Kiều Sở Sở không ngạc nhiên:
"Ồ? Lại nội chiến à?"
Loại người như ông ta làm vậy cũng không có gì lạ.
Hạ Tuyết Thuần không thể chấp nhận nổi, lảo đảo đứng lên lao đến trước mặt Long Vân Tiêu:
"Sao anh có thể nói vậy! Anh vừa già vừa xấu mà tôi còn không chê gì, anh chỉ có một trái tim chân thành và tiền cho tôi, vậy mà lúc này anh lại hèn nhát?!"
Long Vân Tiêu lo lắng nói:
"Anh thích em vì em trẻ đẹp, chúng ta đều có lợi ích riêng. Anh yêu em, nhưng người này muốn giết anh, anh không thể vì tình yêu mà mất mạng được! Em biết mạng anh đáng giá bao nhiêu không?!"
Hạ Tuyết Thuần trợn tròn mắt, ánh mắt đầy sát khí: "Mạng tôi cũng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền