ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 484: Ký ức của cô quay lại rồi

Kiều Sở Sở bàng hoàng.

Đây là gì?

Nhóm nghe tiếng lòng?

Họ có thể nghe được tiếng lòng của cô?!

Cô cầm điện thoại của mình, mở tài liệu WPS, bên trong có một dòng chữ đỏ: [Họ có bí mật giấu tôi, tôi cũng không biết là gì, chỉ đoán rằng họ biết tôi là người xuyên không.]

Không phải chỉ đơn giản là biết thân phận ...

Mà là nghe được tiếng lòng!!

Cơ thể cô run lên, không tin nổi, cô mở danh sách thành viên trong nhóm chat.

Tất cả những người xung quanh cô đều có mặt.

Chỉ mình cô không có!

Cô run rẩy gõ chữ trong nhóm chat: [Có chuyện gấp, mau nhận cuộc gọi video, liên quan đến Kiều Sở Sở.]

Cô bắt đầu cuộc gọi video nhóm.

Lâu Thính Tứ là người vào đầu tiên, trên môi vẫn còn treo nụ cười: "Con..."

Nụ cười tắt ngúm.

Kiều Sở Sở ở chính giữa, nhìn từng khuôn mặt quen thuộc tham gia vào.

Họ đều mang vẻ mặt nghi hoặc, nhưng khi nhìn rõ mặt cô thì sắc mặt tất cả đều thay đổi!

Bầu không khí tức thì chìm trong tĩnh lặng chết chóc.

Mắt Kiều Sở Sở ngấn lệ vì tức giận, môi mỉm cười châm biếm:

"Xin chào các thành viên trong nhóm nghe tiếng lòng của tôi."

Cả khoang xe chìm trong bầu không khí im lặng chết chóc.

Lâu Nguyệt Tuyệt ngồi bên cạnh Kiều Sở Sở cảm thấy mình sắp ngạt thở, thử mở lời: "Chị..."

"Đừng nói gì cả."

Kiều Sở Sở nhìn chằm chằm vào từng người trên màn hình:

"Đừng cản chị nhìn rõ bộ mặt của họ."

Mọi người: "..."

Bùi Uyên cẩn trọng mở lời:

"Sở Sở, em biết rồi."

Cô không nói gì, thu nhỏ cuộc gọi video, tiếp tục lướt xem các tin nhắn trong nhóm.

Cô xem một hơi đến tin nhắn đầu.

Càng xem, cơ thể cô càng lạnh, càng xem càng kinh hoàng!

Lượng thông tin quá lớn tràn vào đầu cô!

Đầu cô đau như búa bổ, ném điện thoại sang một bên, cảm giác như đầu mình sắp nổ tung!

"... [Tôi đã nói rồi, nên nói cho em ấy biết là chúng ta có thể nghe được tiếng lòng của cô ấy!]... [Không thể nói, chúng ta không biết sẽ có hậu quả gì, hơn nữa Kiều Sở Sở biết sẽ rất giận!]"

Những lời này bất chợt vang lên trong đầu cô.

"Chị!" Lâu Nguyệt Tuyệt hoảng hốt giữ lấy tay cô:

"Chị không sao chứ? Chị làm sao vậy?!"

Trong điện thoại cũng vang lên tiếng hỏi thăm dồn dập:

"Sở Sở, em sao rồi?"

"Em không khỏe sao??"

Kiều Sở Sở choáng váng, không dám cử động.

Cô sợ mình cử động sẽ buồn nôn rồi nôn ra.

Trong cơn đau, cô dần bình tĩnh.

Khi hoàn toàn bình tĩnh lại, cô cảm thấy như thể linh hồn quay về, lúc này toàn bộ ký ức đã trở lại.

[Mình đã khôi phục ký ức.]

[Đúng như cốt truyện nói, ký ức của mình sẽ khôi phục trong tình huống kích thích, có vẻ như loại kích thích này cũng tính.]

Cô cười lạnh.

[Kích thích từ những người thân thiết.]

Gương mặt Lâu Nguyệt Nguyệt biến sắc, không biết đây là điều tốt hay xấu, thử nắm lấy tay cô: "Chị..."

Kiều Sở Sở nhìn cậu.

Trong khoang xe tĩnh lặng, ánh sáng từ trần sao dịu dàng rọi lên khuôn mặt cô.

Mắt cô ngấn lệ, không phải vì yếu đuối mà là vì đang chìm đắm trong cơn giận không có chỗ phát tiết:

"Sao em không nói với chị?"

Lâu Nguyệt Tuyệt hoang mang: "Em... em..."

Kiều Sở Sở nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của cậu.

Như đang khích lệ, lại như đang ép buộc cậu phải nói ra.

"Sao em không nói với chị?"

Đôi mắt dò xét của cô nhìn chằm chằm Lâu Nguyệt Tuyệt, dồn hết sức lực, hạ giọng nhẹ nhàng hỏi cậu:

"Em có điều gì khó nói sao?"

Lâu

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip