Chương 490: Từ nay chúng ta cắt đứt quan hệ
Tiếng khóc của Lâm Thanh bị ngăn cách ngoài cửa:
"Sở Sở, chúng ta nói chuyện đàng hoàng được không!"
Kiều Sở Sở không để ý đến tiếng khóc ngoài kia, cô giận dữ đẩy mạnh Lâm Thanh ra ngoài cửa, những người khác cũng lần lượt bị cô đẩy ra. "Rầm!" một tiếng đóng sầm cửa phòng lại.
Lâm Thanh bị đẩy ra, buồn bã nói:
"Nhưng em đi rồi sẽ không trở lại nữa! Bọn chị không muốn rời xa em, bọn chị đều rất thích em!!!"
Kiều Sở Sở lại đẩy cô ấy ra, phản bác kịch liệt:
"Mọi người vốn dĩ không nên giam cầm em, thả em ra mới là điều mọi người nên làm, đừng làm ra vẻ như đó là ân huệ!"
Lâm Thanh chân thành nói:
"Cũng như trước đây em giúp bọn chị vô điều kiện, bọn chị luôn nghe được tiếng lòng của em, em nghĩ bọn chị không bị ảnh hưởng sao?!"
Kiều Sở Sở: "?"
Lâm Thanh lại lấy tay cô đánh vào mặt mình:
"Em đánh chị để xả giận đi, chỉ cần làm em dễ chịu thì thế nào cũng được, chị không muốn em giận, nên em cứ đánh chị đi!"
Kiều Sở Sở rút tay lại:
"Đừng giở trò này nữa!"
Lâm Thanh bị cô quát thì run lên.
Kiều Sở Sở mở cửa sổ, lấy hết can đảm nhìn xuống dưới.
Đột nhiên có một bàn tay mạnh mẽ vòng qua eo cô, bế xốc cô lên!
Kiều Sở Sở không kịp phản ứng, hét lên:
"A! Thả em ra!"
Bùi Phong Lộng không biết từ đâu xuất hiện, ôm chặt lấy eo cô, nghiêm túc ngăn cản:
"Đừng kích động, Sở Sở, dù chỉ là hai tầng nhưng ngã xuống cũng có thể gãy chân gãy tay, đến lúc đó em lại càng không chạy thoát được."
Cô kinh ngạc nhìn ra cửa:
"Sao anh lại ở đây?"
[Chẳng phải mình đã đẩy hết bọn họ ra rồi sao?!]
Bùi Phong Lộng nghiêm túc nói:
"Vừa rồi anh tranh thủ lúc lộn xộn trốn sau rèm cửa."
Kiều Sở Sở: "?"
Cô bị Bùi Phong Lộng ném lên giường!
Bùi Phong Lộng thuận thế đè lên!
Kiều Sở Sở phản kháng:
"Đừng chạm vào em!!"
Bùi Phong Lộng làm như không nghe, nâng mặt cô lên, hạ mình xin lỗi:
"Xin lỗi Sở Sở, anh không nên giấu em, vốn dĩ anh và những người khác định chờ đến đại kết cục mới nói với em, không ngờ em lại biết vào lúc này."
"Anh nghĩ em sẽ tin sao?"
Kiều Sở Sở nhìn thẳng vào mắt anh, ánh mắt như một lưỡi dao đâm vào ngực Bùi Phong Lộng, giọng cô lại càng lạnh lùng hơn:
"Em có thể sẵn sàng chết vì cứu anh, còn anh thì không thể nói một lời thật lòng với em, anh nghĩ em sẽ tin vào lời biện minh này sao?!"
"Anh nói thật! Hơn nữa anh thật sự biết lỗi rồi!"
Bùi Phong Lộng run rẩy cầm tay cô, cầu xin:
"Em đừng giận anh, em muốn trừng phạt anh thế nào cũng được!"
Kiều Sở Sở chú ý đến vết sẹo trên cánh tay anh, có hơi mất tập trung.
Mấy năm trước, cô và Bùi Phong Lộng ngồi trên một chiếc xe.
Hệ thống ra lệnh cho cô giật tay lái.
Lúc đó cô vừa sốc vừa giận, nhưng cuối cùng vẫn làm.
Vì cô, cánh tay Bùi Phong Lộng bị gãy vụn, từ đó không thể tham gia những cuộc đua F1 nữa.
Trên mạng chửi rủa anh ngập trời, anh đau khổ nhốt mình trong phòng, không ăn không uống, không gặp ai.
Nghĩ đến đây, tim Kiều Sở Sở đau không thở nổi:
"Bùi Phong Lộng, trong số các anh trai, người em thấy có lỗi nhất là anh, vì em đã hủy hoại tương lai của anh."
Bùi Phong Lộng ngạc nhiên nhìn cô.
Cô nằm trên giường, mái tóc dài mượt mà xõa ra, ánh mắt lảng tránh nhìn ra ngoài cửa sổ: "Vì vậy khi
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền