Chương 492: Ai cũng có chìa khóa phòng cô
Bóng người lờ mờ ngoài cửa, hình như bên ngoài có rất nhiều người đang đứng.
Bùi Phong Lộng nhìn cô một cái đầy lưu luyến, đi ngang qua cô bước ra khỏi cửa.
Bùi Phong Lộng đóng cửa lại, cũng khép lại tiếng ồn ào bên ngoài.
Cô không thể tiêu hóa nổi, quay đầu không nhìn anh nữa:
"Anh ra ngoài đi."
Bùi Phong Lộng gọi cô: "Sở Sở..."
Cô quát khẽ: "Ra ngoài!!"
Bùi Phong Lộng nâng mặt cô, ánh mắt đầy thương yêu nhìn cô:
"Chỉ cần cuối cùng em tha thứ cho anh, anh có thể làm bất cứ điều gì, bây giờ em trách anh cũng không sao, anh sẽ cho em thấy tấm lòng của anh."
Cô nín thở, cảm thấy mình sắp phát điên.
[Họ thật sự giam cầm mình, còn không thấy đó là sai!!]
Cô càng nghe càng không hiểu:
"Anh không thấy các anh như vậy rất biến thái sao?!"
Bùi Phong Lộng: "Không thấy."
Kiều Sở Sở: "?!!"
Giọng Bùi Triệt đột ngột vang lên:
"Ra ngoài đi, Bùi Phong Lộng, anh có chuyện muốn nói với em ấy."
Kiều Sở Sở kinh ngạc nhìn về phía giọng nói.
Bùi Triệt đứng ngoài cửa, một tay đút túi, tay kia cầm chùm chìa khóa.
Hình như là chìa khóa phòng cô.
Kiều Sở Sở: "... ?"
[Mỗi người đều có chìa khóa phòng của mình sao?! Khóa phòng không có tác dụng ư?]
Bùi Triệt cất chìa khóa vào túi:
"Bọn anh đã thiết kế đặc biệt khóa phòng của em, dù em có khóa thì bọn anh cũng có thể mở, để tránh bọn anh không vào được."
Cô kinh ngạc hé miệng:
"Vậy còn sự riêng tư của em?"
"Rồi sẽ có."
Bùi Triệt nói:
"Sau khi em tha thứ cho bọn anh."
Kiều Sở Sở: "..."
Cô không biết nói gì, ngơ ngác nhìn Bùi Triệt: "Anh Hai."
"Đừng gọi anh là anh nữa."
Bùi Triệt nhìn thẳng vào mắt cô:
"Anh không xứng làm anh của em."
Kiều Sở Sở nghe vậy liền cười lạnh, tức giận nghiến răng:
"Vậy các người phải làm thế nào mới tha cho em?"
Bùi Triệt không trả lời, tiến lại gần cô:
"Sức khỏe em không tốt, về giường nằm đi. Tay em bị thương, để anh bôi thuốc cho em."
Cô đẩy anh ra:
"Tránh xa em ra!"
Ánh mắt Bùi Triệt u ám, bất ngờ xông lên ép cô vào tường!
Cô bị anh giữ chặt hai cổ tay, giam lại trên đầu!
Bùi Triệt thành thạo mở nắp bông khử trùng, một tay giữ cổ tay cô, tay kia dùng nhíp kẹp bông thấm cồn iot, nhẹ nhàng lau vết thương.
"Đau không?"
Anh vừa lau vừa cúi đầu nhìn cô:
"Đau thì nói."
Kiều Sở Sở bị anh giữ chặt tay, cố ý đá vào chỗ hiểm của anh!
Nhưng Bùi Triệt nhanh hơn, ghìm chân đè cô lại, tiện thể tách chân cô ra bằng đầu gối!
Mặt Kiều Sở Sở biến sắc:
"Anh làm gì vậy?!"
[Mình đâu có để lộ tiếng lòng! Vừa rồi mình thậm chí còn không dám nghĩ!]
Bùi Triệt không để ý, toàn thân đè lên cô để bôi thuốc. Trong khi đó, ánh mắt anh hướng xuống, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa nụ cười:
"Kiều Sở Sở, anh nuôi em lớn, dù không có tiếng lòng thì em muốn làm gì xấu, anh cũng vẫn có thể nhìn ra ngay."
Nói xong, anh buông bông ra:
"Xong rồi, bây giờ anh yên tâm rồi."
Bùi Triệt bế cô lên:
"Anh nên xin lỗi em."
Kiều Sở Sở được anh nhẹ nhàng đặt lên giường.
Bùi Triệt ngồi bên giường, bình tĩnh nhìn cô.
Cô lùi sang một bên đầy kháng cự.
Ánh mắt anh chậm rãi theo sát cô, dừng lại trên mặt cô.
So với thái độ hối lỗi vụng về của Lâm Thanh và Bùi Phong Lộng, Bùi Triệt điềm tĩnh đến mức làm cô bối rối.
Đôi mắt sâu thẳm của anh không chứa đựng bất kỳ cảm xúc nào: "Bây giờ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền