Chương 512: Ngoại truyện 9: Chị, chị vẫn nghĩ em là trẻ con sao?
Vòng đu quay kết thúc một vòng, Kiều Sở Sở và Hoài Lăng bước ra khỏi vòng đu quay, đúng lúc va phải Lâu Nguyệt Tuyệt.
Lâu Nguyệt Tuyệt mặc bộ vest chỉn chu đứng đợi bên ngoài vòng đu quay, cười như một con hồ ly tinh ranh:
"Đến lượt em rồi, Hoài Lăng."
Mặt Hoài Lăng tối sầm lại, nhìn trang phục của cậu ta thì nhíu mày: [Lúc này lại mặc bộ này, em đúng là làm màu. ]
Lâu Nguyệt Tuyệt đắc ý ngẩng đầu:
"Em không giống các anh, bây giờ là giờ ăn trưa, em định đưa chị đi ăn."
Lúc này Kiều Sở Sở mới nhận ra đã 12 giờ, bèn đề nghị:
"Vậy chúng ta đi ăn cùng nhau nhé."
Mặt Lâu Nguyệt Tuyệt tối sầm lại: "Không được."
Cậu ta nắm lấy cổ tay cô, cứng rắn kéo đi:
"Em chỉ đặt hai chỗ, chỉ có chị và em, không thêm một ai cả!"
Kiều Sở Sở nhíu mày, lo lắng nhìn Hoài Lăng.
Hoài Lăng vốn hay nhỏ nhen nhưng lần này lại không giận, vui vẻ ra hiệu với cô: [Chị đừng quên những gì em nói hôm nay. ]
Kiều Sở Sở chưa kịp gật đầu thì Lâu Nguyệt Tuyệt đã kéo phắt cô ra khỏi công viên giải trí:
"Đừng nói chuyện với anh ấy nữa!"
Cậu ta không vui ép cô vào xe:
"Chị đã ở cùng em rồi, đừng quay đầu nhìn anh ấy, phải nhìn em biết không!"
Kiều Sở Sở nhìn vào ánh mắt lạnh lùng của cậu ta: "... Ờ."
[Lâu Nguyệt Tuyệt đã lớn như vậy rồi, mình vẫn chưa quen với việc em ấy đã trưởng thành. ]
Cô gật đầu: "Biết rồi."
Mặt Lâu Nguyệt Tuyệt dịu lại, mở cửa xe, ra hiệu cô lên xe.
Cô ngồi vào xe.
Lâu Nguyệt Tuyệt không vui nhìn thời gian:
"Lại chiếm mất ba phút quý giá của em, chắc chắn là Vi Sinh Hoài Lăng cố ý!"
Kiều Sở Sở có hơi ngượng ngùng:
"Rốt cuộc các em đang mưu tính gì, hay chỉ muốn ra ngoài chơi với chị như mọi khi thôi?"
Cơn giận trên mặt Lâu Nguyệt Tuyệt lập tức tan biến, cậu ta bình tĩnh nhìn cô: "Bí mật."
Kiều Sở Sở: "..."
Cậu ta ra lệnh cho tài xế: "Lái xe."
Xe từ từ lăn bánh.
Đúng lúc đó, điện thoại Lâu Nguyệt Tuyệt reo lên, cậu ta nghe máy, cất giọng trầm ấm của một thiếu niên: "Chuyện gì?"
Lông mày cậu ta nhíu lại:
"Hàng bị cướp thì tìm người đòi lại đi, chuyện này mà cũng phải nói với tôi sao? Tôi đã nói trong thời gian này không được ai làm phiền tôi cơ mà?"
Không biết nghe thấy gì, cậu ta không vui nheo mắt:
"Ba bảo các người tìm tôi giải quyết?"
Kiều Sở Sở căng tai, nhìn Lâu Nguyệt Tuyệt.
Lâu Nguyệt Tuyệt 22 tuổi đã không còn nét ngây thơ của thiếu niên, đôi mắt hoàn toàn thừa hưởng đôi mắt hồ ly đặc trưng của Lâu Thính Tứ.
Điểm khác biệt là dù gặp chuyện gì, Lâu Thính Tứ cũng luôn điềm tĩnh, cười mà như không, thủ đoạn độc ác.
Lâu Nguyệt Tuyệt cứng rắn hơn, ra tay dứt khoát, khí chất hoàn toàn khác biệt với Lâu Thính Tứ.
Cậu ta cáu kỉnh dập máy, kéo lỏng cà vạt:
"Ba em đúng là một con hồ ly già, chỉ cần biết em ở cùng chị là sẽ nghĩ đủ cách để cản trở chúng ta."
Kiều Sở Sở ngượng ngùng:
"Lâu Thính Tứ cũng chỉ không yên tâm."
"Không yên tâm cái gì?"
Lâu Nguyệt Tuyệt nhướn mày nhìn cô:
"Không yên tâm để hai người trưởng thành ở cùng nhau?"
Kiều Sở Sở dựng hết lông tơ:
"Không thể nói bậy được!"
"Không nói bậy đâu."
Lâu Nguyệt Tuyệt vênh mặt, vẻ mặt ngạo nghễ:
"Chị 22, em 24, chúng ta còn chưa trưởng thành sao?"
Khoé môi Kiều Sở Sở khẽ giật, ngượng ngùng quay đầu: "Nếu tính
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền