ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Thôi Xong! Bị Đám Phản Diện Tôi Ép Hắc Hóa Nghe Tiếng Lòng Rồi!

Chương 52. Bùi Du Xuyên đang trong thời kỳ phản nghịch

Chương 52: Bùi Du Xuyên đang trong thời kỳ phản nghịch

Kiều Sở Sở hít sâu một hơi, nghiêm túc nhìn họ:

"Thật ra thì ngay lúc nhảy lầu tự sát vừa rồi, em đã giác ngộ hoàn toàn, em quy y cửa Phật, em không thích các anh nữa!"

Bùi Uyên nhướn mày, không ngạc nhiên cho lắm:

"Vậy là em không còn cảm giác đó với bọn anh nữa?"

Kiều Sở Sở gật đầu thật mạnh:

"Lúc trước em thật quá hồ đồ, bao nhiêu người đàn ông tốt mà em không theo đuổi, lại đi theo đuổi bảy anh, em thật đúng là mù mắt chó mà."

Bùi Uyên:

"? Sao anh nghe câu này cứ kỳ cục thế nhỉ."

"Anh không cần thấy kỳ cục đâu, anh!"

Kiều Sở Sở sải bước đến trước mặt anh, nắm chặt tay anh:

"Anh cả, trong lòng em, anh chính là mẹ của em."

Bùi Uyên: "?"

Cô lại bước đến trước mặt Bùi Triệt:

"Anh Hai, anh chính là bố em!"

Bùi Triệt: "..."

Cô bước đến trước mặt Bùi Du Xuyên.

Bùi Du Xuyên mong đợi:

"Vậy anh là gì?"

Kiều Sở Sở:

"Anh là con heo."

Bùi Du Xuyên: "?"

Kiều Sở Sở nghiêm túc bước đến trước mặt họ, hít sâu một hơi, cúi gập người 90 độ!

"Em muốn xin lỗi mọi người!"

"Em không nên có tình cảm kỳ lạ với các anh, sau này em tuyệt đối không dám nữa, cũng mong mọi người có thể tha thứ cho những việc em đã làm trước đây."

"Sau này các anh đi đường Dương Quan của các anh, em đi cầu độc mộc bắc qua cống của em, chúng ta vẫn giữ mối quan hệ như trước đây, không quấy rầy nhau, không can thiệp đến nhau, đến năm mới thì tặng quýt, chỉ vậy thôi, em xin cáo từ."

Kiều Sở Sở quay người bỏ chạy!

Bùi Uyên kéo cô lại:

"Nghe em nói vậy, anh thật sự thấy rất an ủi, Kiều Sở Sở."

Kiều Sở Sở ngạc nhiên quay lại, giãy giụa mấy cái nhưng không thoát ra được.

Sao tên này lại vừa vặn tay cô vừa nghiêm túc nói chuyện với cô được vậy!

Bùi Uyên dễ dàng nắm lấy cổ tay cô:

"Vậy từ bây giờ, bảy anh em bọn anh sẽ thay phiên nhau ở bên cạnh em, cùng em bồi dưỡng tình cảm anh em đã mất hơn mười năm qua."

Kiều Sở Sở: "?"

[Không phải, mình đã nói mình không thích họ nữa mà!]

"Bởi vì không thích nữa nên chúng ta cũng nên khôi phục lại tình cảm như trước đây."

Bùi Uyên nở nụ cười giấu dao:

"Tìm lại hơn mười năm chúng ta đã đánh mất, em nói có đúng không?"

Kiều Sở Sở sững sờ không nói nên lời.

[Mình cảm thấy không đúng, nhưng mình càng cảm thấy, dù mình nói gì, họ cũng không định buông tha mình nữa. ]

Bùi Uyên bật cười.

Đúng vậy.

Anh sẽ không buông tha cô nữa.

Bảy năm trước đuổi cô đi là do anh đau lòng vì cô.

Bây giờ anh sẽ không buông tay nữa.

Tất nhiên anh cũng không thể lập tức tha thứ cho cô, bởi vì bao nhiêu năm ấm ức, hận thù vẫn còn đó.

Giữ cô bên cạnh là để tự cứu, cũng là để mài giũa lại từ đầu.

Bùi Uyên siết chặt tay, chậm rãi nói: "Anh thích sự thẳng thắn của em, nhưng anh không thích thái độ trốn tránh của em. Em đã nói anh là mẹ, vậy xin em hãy đối xử với "người mẹ

" này giống như đối xử với mẹ ruột vậy."

Kiều Sở Sở ngây người:

"Nhưng em không biết phải đối xử với mẹ như thế nào."

Bùi Uyên nở nụ cười thiện ý, đưa tay nhẹ nhàng xoa đầu cô:

"Người mẹ này không đòi hỏi nhiều, chỉ cần em nghe lời, hiểu chưa?"

Kiều Sở Sở: "..."

Ánh mắt Bùi Uyên lóe lên vẻ lạnh lẽo: "Hiểu chưa?"

Kiều Sở Sở thở gấp, liên tục gật đầu: "Hiểu rồi."

Bùi Uyên cười

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip