Chương 67: Giống như... mẹ
Lâu Thính Tứ phát hiện xe đến thì lớn tiếng kêu lên:
"Coi chừng xe!"
Bùi Bất Tiện không nói hai lời, lao về phía Kiều Sở Sở:
"Sở Sở, xe kìa!!"
Trong chớp mắt, Kiều Sở Sở ôm chặt lấy Lâu Nguyệt Tuyệt!
Lâu Nguyệt Tuyệt: "?!"
Không kịp suy nghĩ nhiều, Kiều Sở Sở vội vàng nắm lấy Lâu Nguyệt Tuyệt, rồi cố ý nắm lấy Tây Cao Địa chuẩn bị tránh ra!
Cô ôm cậu tránh xe trong tích tắc, giơ chân đá bay Tây Cao Địa tránh khỏi phạm vi bị xe cán!
Tây Cao Địa: "Oẳng!!!"
Chiếc xe trắng phanh lại khẩn cấp!
Xe khác trên làn đường cũng nhanh chóng dừng lại!
Tây Cao Địa nằm dưới đất rên rỉ.
Thế giới yên tĩnh lại.
Kiều Sở Sở và Lâu Nguyệt Tuyệt kẹp giữa hai chiếc xe, toàn thân đổ mồ hôi lạnh.
Những người qua đường chứng kiến bàng hoàng tỉnh lại, vỗ tay rào rào: "Giỏi quá!!!"
"Đệt, các cô có thấy không, cô ấy vừa né cực đỉnh luôn, quả nhiên khi gặp nguy hiểm tính mạng thì con người ai cũng sẽ biết võ công!"
"Tốc độ của cô ấy cực kỳ liền mạch, tôi vừa quay chậm lại video của cô ấy, bộ não đó giống như máy tính vậy, bảo vệ người đá chó một mạch thành công!"
Cơ thể Kiều Sở Sở run rẩy không ngừng, nhìn Lâu Nguyệt Tuyệt:
"Em không sao chứ?"
Lâu Nguyệt Tuyệt bị cánh tay cô siết chặt, ngơ ngác lắc đầu: "Không sao..."
Lâu Thính Tứ và Bùi Bất Tiện chạy đến trước mặt hai người:
"Có bị thương không?!"
Kiều Sở Sở vẫn còn kinh hồn, lắc đầu.
Bùi Bất Tiện vội vàng kiểm tra cô từ trên xuống dưới, cuối cùng mới bế Tây Cao Địa lên, sắc mặt tái nhợt kéo cô quay lại lối đi bộ:
"Vừa rồi có một thoáng, anh còn tưởng em sẽ bị xe đâm chết."
Kiều Sở Sở vẫn còn kinh hoảng.
[Mình quả thật đã bị đâm chết hai lần. ]
Bùi Bất Tiện: "?"
Lâu Thính Tứ: "?"
Lâu Nguyệt Tuyệt: "?"
Kiều Sở Sở nhìn Lâu Nguyệt Tuyệt: [Không chỉ mình chết, ngay cả Lâu Nguyệt Tuyệt cũng chết, nếu không phải mình còn có 9 lần cơ hội sống lại thì mình và Lâu Nguyệt Tuyệt đã bị bà già này hại chết rồi. ]
[May mà mình cứu được cậu ấy. ]
[May mà nhân vật mình thích không chết vì mình. ]
Bắp chân cô run rẩy không ngừng, cố làm ra vẻ bình tĩnh ngồi xuống trước mặt Lâu Nguyệt Tuyệt:
"Em vẫn ổn chứ?"
[Lần đầu tiên kéo được cậu ấy, nhưng vẫn bị đâm chết, cuối cùng ở lần thứ hai đã cứu cậu ấy về được. ]
[Thật là dọa chết mình... ]
Toàn thân cô run rẩy, nhưng vẫn kiểm tra cơ thể Lâu Nguyệt Tuyệt:
"Không bị dọa sợ chứ?"
Tóc Lâu Nguyệt Tuyệt rối bù, khuôn mặt non nớt tràn ngập cảm xúc phức tạp không hợp với độ tuổi, đôi mắt phượng nhìn cô chăm chú:
"Chị đã cứu mạng em."
Hơn nữa còn là hai lần.
Cậu không rảnh để bận tâm Kiều Sở Sở có cơ hội sống lại hay không, cậu khẳng định, Kiều Sở Sở kiên trì cứu cậu giữa hai lần sống lại, đây mới chính là người cậu rất muốn gần gũi.
Cô mạnh mẽ bảo vệ cậu.
Giống như... mẹ vậy.
Lâu Nguyệt Tuyệt nâng mặt cô lên, nhẹ nhàng chăm chú in lên một nụ hôn.
Kiều Sở Sở: "!"
Cô ngạc nhiên đón nhận ánh mắt của Lâu Nguyệt Tuyệt.
Khuôn mặt lạnh lùng tinh xảo của cậu giãn ra, tựa như ánh trăng rọi xuống người cô, khẽ mỉm cười:
"Cảm ơn chị..."
Trái tim Kiều Sở Sở đập nhanh thêm mấy nhịp, ngơ ngác nhìn Lâu Nguyệt Tuyệt.
[OMG, nhân vật mình thích hôn lên má mình rồi!!!]
Đột nhiên, tay Kiều Sở Sở bị người nắm lấy.
Cô quay đầu lại, đối mặt với đôi mắt đào hoa chứa đầy xuân
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền