Chương 77: Không còn thích nữa
Kiều Sở Sở vất vả lau sạch kem trên người, thay quần áo xong thì vội vàng trang điểm, cực kỳ ưu nhã từ lầu trên đi xuống, cố gắng cứu vãn hình tượng của mình.
Lâm Thâm nghe tiếng ngẩng đầu, ánh mắt chạm nhau với cô.
Tim cô đập loạn lên, cố làm ra vẻ bình tĩnh đi xuống lầu.
[Bình tĩnh chút Kiều Sở Sở! Tuy đây là mối tình đầu của mình nhưng mình không nói ra miệng, anh ấy cũng không biết mình thích anh ấy nên không sao, mình có thể đường hoàng đi đến trước mặt anh ấy, chào hỏi anh ấy, anh ấy không nhìn ra đâu, không sao. ]
Đôi mắt Lâm Thâm hơi sáng lên, khóe miệng vô thức nhếch lên, bất giác đứng dậy, đi về phía Kiều Sở Sở.
Bùi Bất Tiện nheo mắt hung ác, khiến quầng thâm dưới mắt cũng trở nên đậm hơn, tức tối nói:
"Nếu ai đó là con chó thì bây giờ đuôi đã vẫy rồi."
Ba năm trước, vì tận mắt chứng kiến tình cảm của Kiều Sở Sở dành cho anh trai mình nên anh mới rời xa cô.
Nhưng ngay lúc nãy anh mới biết hóa ra Kiều Sở Sở bị hệ thống ép làm nhiệm vụ.
Hiện giờ anh đã nghe thấy tiếng lòng chân thật nhất của Kiều Sở Sở.
Cả hai bọn họ đều có tình cảm với nhau.
Lâm Thâm mặc kệ lời Bùi Bất Tiện, anh tiến đến trước mặt Kiều Sở Sở từng bước một, trong mắt lấp lánh ánh sao li ti:
"Lâu rồi không gặp, em vẫn khỏe chứ, Sở Sở."
Sự căng thẳng trong lòng Kiều Sở Sở đột nhiên biến mất, cô nhận lấy bó hoa như một người bạn:
"Cảm ơn anh."
Kiều Sở Sở nhìn kỹ mới phát hiện ra Lâm Thâm và Lâm Thanh thật sự rất giống nhau.
Lông mày Lâm Thanh sắc sảo hơn, kiều diễm đến mức không gì sánh bằng.
Còn lông mày Lâm Thâm lại nhu hòa hơn, thâm thúy hơn, ánh sáng chiếu lên gương mặt anh vừa đúng như vẻ đẹp cổ điển phương Tây trong bức tranh sơn dầu.
Anh không hề thay đổi.
Vẫn giống hệt như vị tiền bối trong ký ức.
[Mặc dù vừa rồi rất căng thẳng, nhưng đến lúc phải đối mặt, mình lại không còn căng thẳng nữa. ]
[Dù sao cũng là người con trai mình từng thích mà, bây giờ nhìn lại cũng không còn rung động nữa. ]
Nghe vậy, nụ cười của Lâm Thâm lập tức cứng đờ trên khóe môi.
Bùi Bất Tiện ngạc nhiên trợn to mắt, bỗng nhiên phì cười.
Bầu không khí đột nhiên trở nên rất quái dị.
Kiều Sở Sở không hiểu gì cả:
"Anh Bảy sao anh lại đột nhiên cười vậy?"
Không chỉ Bùi Bất Tiện cười mà sắc mặt của các anh trai khác cũng đỏ bừng lên, vai run lên từng hồi.
Chỉ có Bùi Bất Tiện là vui nhất, ôm chó ngồi xếp bằng trên sô pha, cười đầy ẩn ý:
"Anh nghĩ đến chuyện vui."
Sở Sở không hiểu, nhìn Lâm Thâm:
"Mời anh ngồi, tiền bối Lâm Thâm."
Lâm Thâm cứng nhắc ngồi xuống cùng cô, ánh mắt khó hiểu nhìn về phía cô.
Nhận thấy tâm trạng anh trai không ổn, Lâm Thanh đảo tròn mắt, khoác vai Kiều Sở Sở hỏi dò:
"Không ngờ em lại quen anh trai chị, sao chị chưa từng nghe em nhắc đến?"
Kiều Sở Sở ôm bó hoa, hơi ngại ngùng:
"Lúc em quen tiền bối cũng không nghĩ anh ấy là anh ruột của chị Lâm Thanh. Em và anh ấy quen nhau ở triển lãm tranh. Tiền bối Lâm Thâm đã giúp em rất nhiều, kỹ thuật ánh sáng trong tranh của em lúc nào cũng không xử lý tốt. Sau khi được tiền bối chỉ dạy, tay nghề của em đã tiến bộ rất nhiều, coi như là một nửa học trò của anh ấy."
[Dù sao lúc đó mình cũng không hứng thú với vai phụ, ngoài
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền