Chương 93: Anh sẽ chạy thay em
Ánh mắt Bùi Phong Lộng âm u:
"Quý Yến Xuyên, lúc nãy cậu đã suýt giết chết em gái tôi."
Quý Yến Xuyên cười nhạt:
"Tôi chỉ muốn đâm vào cô ta một cái để dạy cô ta một bài học thôi, nói giết thì hơi quá đáng."
Bùi Phong Lộng không tỏ vẻ gì, toàn thân tỏa ra khí thế sát phạt, gần như hòa làm một với đêm tối, ngay cả giọng nói cũng trầm thấp:
"Nếu nó không có kỹ năng đó, bằng vào tốc độ lúc nãy, chắc chắn nó đã chết dưới tay cậu rồi."
Quý Yến Xuyên vẫn không cảm thấy mình có vấn đề gì, nhẹ nhàng đáp trả:
"Nhưng cô ta đâu có chết?"
Bùi Phong Lộng nheo mắt, lạnh lùng cười:
"Tốt lắm, rất tốt, nếu cậu đã nói vậy thì chúng ta hãy nói cho rõ."
"Anh trai tôi cởi quần áo cậu là vì cậu đã đồng ý rằng người thua sẽ phải chạy khỏa thân một vòng, nhưng lúc nãy cậu cố tình đâm vào em gái tôi, vậy tôi cũng phải tính sổ với cậu chuyện này."
Bùi Phong Lộng cúi người xuống, ánh mắt như ngọn lửa:
"Chúng ta hãy chờ xem."
Quý Yến Xuyên giật mình, nghiến răng nhìn Bùi Phong Lộng và Bùi Du Xuyên bỏ đi.
Bùi Du Xuyên hăng hái khiêng Quý Yến Xuyên chạy:
"Một hai một! Một hai một! Một hai một! Lắc lư cái đầu nào!"
Bùi Phong Lộng đi phía sau, âm trầm nhìn chằm chằm vào Quý Yến Xuyên.
Quý Yến Xuyên chỉ cảm thấy cảm giác nhục nhã đổ ập tới như sóng biển, che mặt gào thét vô vọng:
"Tao sẽ không tha cho chúng mày đâu, chúng mày cứ đợi đấy!"
Bùi Mộc cười đến khom cả lưng:
"Quan trọng nhất là mặt anh ta còn dính phân chó, dù có che mặt thì tay cũng không dám đưa lên che hẳn, ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha!"
Bùi Phong Lộng lạnh nhạt, chạy xong một vòng thì vứt Quý Yến Xuyên xuống như vứt rác!
Quý Yến Xuyên đập xuống đất, mặt đất lạnh buốt, tức giận ngẩng đầu lên: "Chúng mày..."
Anh ta bỗng im bặt.
Bởi vì Bùi Phong Lộng đang nhìn xuống anh ta một cách khinh bỉ.
Nụ cười trên mặt Bùi Du Xuyên cũng không biết đã biến mất từ lúc nào.
Hai anh em như những tên đao phủ canh giữ anh ta.
Quý Yến Xuyên bị hai người nhìn chằm chằm mà rợn cả tóc gáy:
"Các người còn muốn làm gì nữa?"
Quý Yến Xuyên nghiến răng hét lớn:
"Nhưng tên Bùi Bất Tiện nhà các người cũng hất phân chó lên mặt tôi cơ mà, chuyện này tính sao đây!"
Dù anh ta hét lớn thế nào thì Bùi Phong Lộng cũng vẫn bỏ đi mà không quay đầu lại, đi thẳng đến chỗ Kiều Sở Sở, nắm tay cô kéo đi.
Kiều Sở Sở nhìn thấy ánh sáng trước mắt:
"Hả? Xong rồi à?"
Bùi Phong Lộng lạnh mặt:
"Xong rồi, nhưng đừng quay đầu lại, tên kia vẫn chưa mặc quần áo."
Cô nhăn mũi khó chịu, nhưng cũng cảm thấy hơi buồn cười:
"Em tưởng anh ta gặp tai nạn thì sẽ bỏ qua việc trừng phạt đấy chứ."
Giọng nói của Bùi Phong Lộng lạnh như băng:
"Đã đánh cược thì phải chấp nhận hậu quả khi thua cuộc."
Kiều Sở Sở gật đầu, nhìn chăm chú vào dáng lưng đằng sau uy nghiêm của Bùi Phong Lộng.
[Thật kỳ lạ, rõ ràng là mình đã thắng, nhưng sao mình lại cảm thấy anh Tư có vẻ rất tức giận nhỉ, chẳng lẽ mình đã nói sai điều gì à?]
Bước chân Bùi Phong Lộng khựng lại, lạnh mặt đối diện với cô.
Cái cau chặt mày của anh gần như có thể kẹp chết một con ruồi, trong ánh mắt ẩn chứa nỗi lo lắng và bồn chồn.
Cô vừa mới chết một lần rồi, sao lại vẫn tươi tỉnh như vậy?
Kiều Sở Sở
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền