ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 97: Là Quý Yến Xuyên phải không?

Kiều Sở Sở thành tâm cảm ơn:

"Anh Tư, cảm ơn anh đã cứu em."

Vốn đang quay lưng lại, Bùi Phong Lộng nghe vậy giọng lạnh băng:

"Không cần cảm ơn."

Kiều Sở Sở lấy ra một sợi dây chuyền vàng từ túi quần:

"Đây, trả lại anh cái này."

Bùi Phong Lộng đắn đo một lúc, rồi quay đầu nhìn cô.

Chỉ với một cái quay đầu đó, Kiều Sở Sở đã rõ ràng nhìn thấy đôi mắt sưng húp đỏ hoe của Bùi Phong Lộng.

Dù anh đã đeo kính nhưng vẫn không thể che đi vết sưng đỏ trên mi mắt và những tia máu trong đồng tử.

Kiều Sở Sở cảm thấy mũi cay cay, nhưng khóe môi lại không khỏi nhếch lên:

"Cảm ơn anh đã cho em mượn bùa hộ mệnh này. Lần này chắc chắn nhờ bùa của anh nên anh mới có thể xông vào đúng lúc nguy cấp, em thật sự rất biết ơn."

Bùi Phong Lộng khựng lại một lúc, gò má anh hơi đỏ lên một cách đáng ngờ, lạnh lùng giật lấy sợi dây chuyền!

"Thứ có tác dụng không phải là bùa hộ mệnh!"

Anh cúi đầu, không nhìn cô:

"Mà là đồng hồ định vị của em đó, đồ đần!"

Kiều Sở Sở nghe vậy thì khẽ giật mình, cười rưng rưng gật đầu: "Vâng!"

[Bất kể là thứ gì có tác dụng thì khoảnh khắc xông vào đây, anh Tư cũng đã là một anh hùng rồi.]

Cổ họng Bùi Phong Lộng nghẹn ứ, đầu cúi càng thấp hơn.

Đứng cạnh đó, Bùi Du Xuyên dài giọng trêu chọc:

"Nghe thấy chưa lão Tứ, em là người hùng của em ấy đấy..."

Bùi Du Xuyên cười đầy ẩn ý, rồi quay sang nói:

"Chúng ta phải điều tra kỹ càng xem ai đã có ý định tồi tệ với Kiều Sở Sở như vậy, tìm ra rồi thì giết luôn đi."

Cùng lúc ấy, Bùi Uyên đi đến sau lưng Kiều Sở Sở, choàng cho cô một chiếc áo khoác đen của anh, giọng lo lắng:

"Đi thôi, anh đưa em đi bệnh viện."

Cô ngoan ngoãn gật đầu, lên xe cùng Bùi Uyên.

Trước khi lên xe, Bùi Phong Lộng vốn đang quay lưng lại, đột nhiên nhanh nhẹn cầm lấy cái kính đen đang đeo trên mặt Bùi Du Xuyên, rất tự nhiên đeo lên mặt mình!

Bùi Du Xuyên:

"? Em làm gì vậy..."

Bùi Phong Lộng lại đấm anh: "Im đi!"

Bùi Du Xuyên: "..."

Kiều Sở Sở cứ làm như không nhìn thấy cảnh hai người đấu đá.

Sau khi xe chở Kiều Sở Sở và Bùi Uyên rời đi, Bùi Phong Lộng nắm chặt sợi dây chuyền vàng, không nói lời nào, chỉ liếc nhìn cảnh tan hoang xung quanh.

Anh đã đánh cho bọn chúng một trận tơi bời.

Nhưng tâm trạng anh vẫn chẳng hề dịu đi chút nào, ngược lại còn có một cảm giác u ẩn vẫn đè nặng trong lòng chẳng thể nào tan biến.

Trừ phi tìm ra được kẻ chủ mưu đứng sau thì mới thấy yên tâm.

Nếu không, anh sẽ không thể nào yên ổn trong thời gian tới.

Hai tiếng đồng hồ sau...

Lúc này là 10 giờ tối.

Bùi Phong Lộng đứng trên hành lang bệnh viện, vân vê sợi dây chuyền vàng vừa được người ta sửa chữa gấp.

Đôi bàn tay dài của anh quấn quanh sợi dây, ánh mắt chăm chú nhìn hình vẽ trên mặt dây như đang say mê.

Bùi Bất Tiện đứng sau lưng anh như một bóng ma:

"Anh có thể đừng lăm lăm vào sợi dây nát đó nữa không?"

Trên hành lang khu vực VIP chỉ có hai người họ, vắng lặng đến lạ.

Trong không gian tĩnh mịch như vậy, Bùi Bất Tiện với làn da nhợt nhạt, quầng thâm dưới mắt trông như một con ma đầy oán hận.

Nhìn thấy là muốn khó chịu.

Bùi Phong Lộng lắc đầu.

Anh yêu thương các anh em mình, nhưng cũng ghét bỏ họ.

Bởi vì Kiều Sở Sở đã

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip