Chương 99: Nữ phụ là chị đại
Kiều Sở Sở choàng tỉnh sau một cơn ác mộng, hoảng hốt sờ soạng khắp người, mãi lâu sau mới thở phào nhẹ nhõm.
Cô mơ thấy bọn người đó đã thực hiện được ý đồ của chúng.
Dù cô vùng vẫy thế nào thì cũng không thể tự cứu lấy mình, cảm giác như cả khuôn mặt đã tím tái vì la hét, sợ đến muốn chết.
Cô ấn tay lên ngực để trấn tĩnh cơn hoảng loạn, nhìn quanh xung quanh.
Có vẻ cô đang nằm tại phòng VIP của bệnh viện tư nhân của Bùi Triệt.
Trên tủ đầu giường có một mẩu giấy nhắn, viết bằng nét chữ mạnh mẽ rắn rỏi của Bùi Triệt: [Nếu em tỉnh lại thì cũng đừng lo lắng gì cả, anh đến đồn cảnh sát một lúc. Tối nay em sẽ ở lại đây, anh đã thuê người chăm sóc em, cần gì thì bấm chuông gọi. ]
Cô đặt tờ giấy xuống, bước ra khỏi giường bệnh.
Cô muốn ra ngoài hít thở không khí trong lành.
Vừa bước ra khỏi phòng bệnh, cô vô tình đi đến trước mặt một bệnh nhân khác, nhìn về phía người đó.
Đồng thời, Vi Sinh Dư Xán lơ đãng ngước mắt lên, ánh mắt hai người chạm nhau.
Lúc đó tâm trạng Kiều Sở Sở đang u ám, nhưng bị vẻ đẹp bất ngờ của người phụ nữ kia làm choáng ngợp.
Vi Sinh Dư Xán cũng nheo mắt, nhìn khuôn mặt Kiều Sở Sở một lúc lâu mới dời mắt đi chỗ khác.
Dù đã dời mắt đi, nhưng trong lòng vẫn còn ấn tượng sâu sắc.
Hiếm khi gặp được cô gái trẻ có vẻ đẹp quyến rũ đến thế ngay cả khi không son phấn.
Đường nét khuôn mặt mềm mại, gò má tròn trĩnh đầy đặn không hề hung hăng, nhưng khóe mắt lại long lanh quyến rũ như con sói.
Kiều Sở Sở cũng tránh né ánh mắt, trong lòng khen ngợi.
[Đẹp quyến rũ quá, cảm giác như toàn thân chị ấy đang tỏa sáng vậy. ]
Trên cùng một tầng lầu với Kiều Sở Sở, hai y tá khoa nội trú nhìn tên trên bệnh án, nhỏ giọng bàn tán:
"Tôi chưa bao giờ gặp ai họ "
Vi Sinh" cả."
Y tá kia hạ giọng:
"Mà chị ta còn là một đại lão nữa đấy. Tôi nghe y tá trưởng nói chị ta đã có đến năm đời chồng qua đời rồi, là một chị đại thứ thiệt đấy, thay chồng như thay áo, nhưng bản thân chị ta thì rất giàu có, rất xinh đẹp, tuổi đã bốn mươi mấy rồi nhưng trông chẳng khác gì ba mươi đâu. Mấy người đàn ông đẹp trai và phụ nữ xinh đẹp đến thăm chị ta tới tấp, còn tranh giành sự sủng ái của chị ta nữa!"
Y tá nhỏ tuổi thèm thuồng:
"Giàu có, không có chồng, họ lạ, lại còn xinh đẹp, có cả tá đàn ông đẹp trai theo đuổi, thật là một cuộc đời viên mãn quá đi."
Một y tá khác vội vã đi đến bên họ, lén nhắc nhở:
"Đừng nói nữa, đại lão đến rồi kìa."
Ba y tá lén nhìn ra hành lang từ sau quầy.
Một người phụ nữ ngồi trên xe lăn, được một chàng trai thanh tú đẩy đi.
Dù có vẻ hơi bệnh tật nhưng vẫn không che giấu được vẻ đẹp kiều diễm của người phụ nữ ấy. Cô ấy tựa như một đóa hồng đỏ rực kiêu hãnh, lười biếng dựa trên xe lăn.
Người đàn ông đẹp trai đằng sau đẩy cô ấy, có vẻ không mấy tình nguyện, lo lắng suy nghĩ điều gì đó.
Người phụ nữ dựa vào xe lăn, đi thẳng mà không quay đầu lại:
"Tôi đã trả tiền cho cậu hết rồi đúng không?"
Lý Giai Hạo hoàn hồn, ngoan ngoãn gật đầu:
"Vâng, cảm ơn chị Vi Sinh, nếu không có chị thì tôi đã chẳng có tiền để trả nợ."
Người phụ nữ nhíu mày, giọng gay gắt: "Cậu bị đần à? Tôi đã
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền