Chương 55: Hỏa Vân phất trần
Thấy Nguyên Hạo định giương nanh múa vuốt, xông tới đánh Ngô Ưu, Ngô Dục lúc này cũng không thể đứng nhìn. Hắn xuất hiện trước mặt Nguyên Hạo, trực tiếp nắm lấy bàn tay Nguyên Hạo đang vung về phía Ngô Ưu.
"Tôn Ngộ Đạo, tránh ra! Bằng không để phụ thân ta làm thịt ngươi!"
Nguyên Hạo kích động đến hai mắt đỏ chót, hỏa khí bốc lên ngùn ngụt. Cứ thế trong lúc kích động, phẫn nộ, hắn liền thốt ra từ "phụ thân". Đáng tiếc Ngô Dục ấn hắn lại, hắn căn bản không nhúc nhích được.
"Phụ thân ngươi là ai đó, có bao nhiêu cân lượng?"
Ngô Dục nở nụ cười.
"Phụ thân ta là ai? Hạo Thiên thượng tiên! Còn không cút cho ta!"
Nguyên Hạo quả thật đã phát điên. Bị một kẻ nữ lưu chặn bàn tay, với cá tính của hắn, e rằng sẽ ghi nhớ cả đời.
"Hạo Thiên thượng tiên chẳng phải là tiên nhân sao? Xem ra là hắn mắc mưu Kim thái hậu, sinh ra ngươi cùng Nguyên Thần?"
Ngô Dục một tay đè Nguyên Hạo, một tay nhấc lên.
Đến lúc này, Nguyên Hạo mới ý thức được mình đã lỡ lời. Chẳng qua, nơi này chỉ có Ngô Dục cùng Ngô Ưu, lại không phải công khai cho thiên hạ biết, hắn còn không sợ. Vừa nhìn thấy Ngô Ưu đang căm ghét nhìn mình, cơn tức giận trong lòng vẫn nhấn chìm lý trí.
"Tôn Ngộ Đạo, ngươi cút cho ta!"
Nguyên Hạo gào thét thảm thiết. Bọn thị vệ bên ngoài nghe được âm thanh, trong chốc lát có hơn hai mươi thị vệ mặc giáp trụ vọt vào.
"Ai lăn đây?"
Ngô Dục giơ tay lên, vung một cái tát vào khóe môi Nguyên Hạo. Hắn vẫn đã thu lại sức mạnh, chẳng qua Nguyên Hạo vẫn cứ bị tát cho thất điên bát đảo, kêu la thê lương thảm thiết, tựa như bị giết lợn.
"Ngươi nói, ai lăn đây?"
Lại một cái tát.
Phốc!
Nguyên Hạo phun ra một ngụm răng, miệng đã đầy máu.
"Tôn... Tôn Ngộ Đạo, ngươi không chết tử tế được!"
Hắn vừa khóc lóc, vừa gầm rú.
Bọn thị vệ bên cạnh đều sợ hãi đến chết lặng. Đây chính là một thượng tiên, bọn họ không dám tiến lên.
"Ai không chết tử tế được đây?"
Lại một cái tát.
Xoạt xoạt!
Lần này, Nguyên Hạo xem như là rụng sạch toàn bộ răng. Một vị hoàng đế không còn răng, nói đến cũng thật khôi hài.
"Quên đi."
Tên này ngang ngược quen rồi, Ngô Dục còn muốn quất hắn mấy lần nữa, lúc này Ngô Ưu kéo hắn lại. Ngô Dục mới ngừng tay, ném Nguyên Hạo xuống đất, quay sang bọn thị vệ đối diện nói:
"Đem phế vật này nhấc về hoàng cung đi, đừng ở chỗ này mất mặt xấu hổ."
"Phải!"
Bọn thị vệ đã sớm sợ đến tè ra quần, trong chốc lát vội vàng khiêng Nguyên Hạo, đầu cũng không dám quay lại mà chạy ra ngoài. Chỉ có Nguyên Hạo còn đang giãy giụa, tuy rằng mồm miệng không rõ, nhưng vẫn cố dùng lời nói giận dữ hét:
"Ngô Ưu, Tôn Ngộ Đạo! Các ngươi không chết tử tế được! Các ngươi muốn xuống Địa ngục!"
Chỉ chốc lát sau, âm thanh ấy đi xa.
Ngô Ưu rất bất đắc dĩ, lắc đầu một cái, nói:
"Đều do ta, không thể khống chế được chính mình, thực sự quá kích động."
Ngô Dục nói:
"Thế gian này rất nhiều chuyện, đều không phải mình có thể khống chế. Ví dụ như người khác tới muốn chết. Ngươi yên tâm đi, Hạo Thiên cho dù thật sự muốn giao chiến với ta, cũng sẽ không chọn ở Ngô Đô này. Hơn nữa, không tới tình huống cực đoan, hắn cũng sẽ bận tâm thân phận ta."
"Lần này, hắn sẽ vì Nguyên Hạo ra mặt sao?"
"Có Kim thái hậu Nguyên Hi là người gối chăn, nhất định sẽ."
Ngô Dục vừa dứt lời chưa bao lâu, trên
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền