Chương 2142: Trận chiến cuối cùng 96
Phong Ngâm khẽ nói:
"Trục Nhật đạo hữu, còn nhớ chuyện của Can Tương, Mạc Tà chứ?"
Sắc mặt Trục Nhật cứng đờ, một lúc sau lắc đầu thở dài, đứng dậy cáo từ:
"Ta đi chủ trì linh mạch Tuyền Dũng."
Sau khi Trục Nhật và Thiên Luân rời đi, trong Thông Thiên thánh đường chỉ còn lại Hà Đồ và Phong Ngâm.
Hà Đồ Chân Quân bỗng thở dài:
"Trăm năm trước, ta chưa bao giờ nghĩ rằng Cửu Châu đại lục lại phải đối mặt với nguy cơ diệt vong. Giờ phút sinh tử tồn vong trước mắt, nghĩ lại những việc làm của Thịnh Kinh tiên môn năm xưa, thật khiến ta hổ thẹn không thôi."
Phong Ngâm gật đầu nói:
"Hà Đồ đạo hữu quá lời rồi, Thịnh Kinh tiên môn là trụ cột của Cửu Châu Tu Tiên giới, dù có nhiều tranh cãi thế nào nhưng công lao vẫn lớn hơn tội lỗi. Nếu không có Thịnh Kinh tiên môn thực hiện chiến lược Cửu Châu trong nhiều năm qua, không có Cửu Châu đồ của đạo hữu thì tình hình ngày hôm nay sẽ vô cùng hỗn loạn, càng khiến người ta tuyệt vọng hơn nữa. Ta cũng phải về núi để động viên các sư đệ, sư muội Thiên Kiếm đường."
"Toàn bộ Thiên Kiếm đường hay sao? Chẳng lẽ đạo hữu muốn... Linh Kiếm phái tuy là một trong những thế lực lớn của Cửu Châu đại lục nhưng dù sao cũng không có nhiều người, Thiên Kiếm đường là nền móng của môn phái, đạo hữu không cần phải mạo hiểm như vậy."
Phong Ngâm nói:
"Trận chiến này nếu thua, Linh Kiếm phái cũng vậy, Cửu Châu đại lục cũng vậy, đều sẽ không còn tương lai. Hơn nữa những người của Thiên Kiếm đường chúng ta đã chuẩn bị kỹ càng rồi. Thứ mà chúng ta gánh vác trên vai không giống với những người khác."
Hà Đồ nói:
"Nếu đã như vậy... Hy vọng lần sau gặp lại, ngươi và ta có thể cùng nhau uống rượu mừng công."
Phong Ngâm trầm ngâm một lúc, ánh mắt nhìn xuyên qua Côn Lôn kính, như thể nhìn thấy tương lai xa xôi.
"Nhất định rồi."
Cùng lúc đó, tại Thiên Nam châu, trên bầu trời Phong Đô, bên ngoài Quần Tiên mộ, một vết sẹo xấu xí xé toạc bầu trời, từ trong đó phun ra dòng nguyền rủa độc ác không thuộc về thế giới này, giống như bùn đen, đổ xuống như thác nước.
Lúc Đế Lưu Tôn dẫn người đến nơi, dòng thác màu đen đổ thẳng xuống Phong Đô, biến thành trì rộng lớn thành một vùng biển đen mênh mông. Tu sĩ, phàm nhân trong thành, chỉ cần chạm vào dòng bùn đen là lập tức bị nuốt chửng, ngay cả mảnh vụn linh hồn cũng không còn.
Phong Đô sau đại hội Quần Tiên đã không còn náo nhiệt như xưa nhưng vẫn có hơn trăm vạn dân cư sinh sống, là một thành trì sầm uất. Thế nhưng giờ phút này, thành trì này đã biến thành tử thành, hơn trăm vạn sinh linh đều bị tàn sát.
Trong dòng bùn đen, trăm vạn thi thể nổi lên rồi chìm xuống, trôi nổi theo dòng nước, dần dần tụ lại một chỗ. Trên đỉnh núi thây, một bóng đen khổng lồ mơ hồ, đang ngạo nghễ nhìn xuống thành trì và đại địa, ánh mắt tràn đầy tham lam.
Nhìn thấy cảnh tượng thảm khốc như vậy, các Địa Tiên đi theo Đế Lưu Tôn đều phẫn nộ, mấy người nóng tính định lập tức xông lên nhưng Đế Lưu Tôn giơ tay lên ngăn cản.
"Đừng manh động, tên to xác kia chỉ là..."
Lời còn chưa dứt, một bóng người như quỷ mị xuất hiện trước mặt Đế Lưu Tôn, cách nàng chưa đầy một thước, thản nhiên cắt ngang.
"Tên to xác chỉ là một con rối vong linh ngu ngốc, nhãn lực của ngươi thật tốt."
Kẻ vừa xuất hiện trông như thanh niên hai mươi tuổi, dung mạo
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền