ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Thuở Xưa Có Ngọn Núi Linh Kiếm

Chương 2150. Trận chiến cuối cùng 104

Chương 2150: Trận chiến cuối cùng 104

Như La lo lắng hỏi Tôn Dật Thừa.

"... Ngốc, nhìn trận thế kia, chúng ta xông vào chỉ có chết. Chi bằng nghĩ cách khống chế con ranh kia, lấy nàng ta làm con tin câu giờ."

"Nhưng..."

"Yên tâm, Tiêu Dao Tiên Tôn sẽ không phái chúng ta đến đây chịu chết đâu."

Nhắc đến Tiêu Dao, vẻ mặt Như La có phần phức tạp, đối với vị Tiên Tôn đứng đầu vạn người kia, trong lòng nàng vừa kính sợ vừa e dè, Tôn Dật Thừa nói không sai, hắn sẽ tuyệt đối không để thuộc hạ đến chịu chết nhưng mà... những suy tính vừa rồi của bọn họ...

Bây giờ không phải lúc nghĩ đến chuyện đó nữa.

Như La liếm môi, quay sang Đế Lưu Tôn, trên mặt lại nở nụ cười yêu mị:

"Tiểu mỹ nhân, hay là ngoan ngoãn chịu trói, làm con tin của tỷ tỷ?"

"Đừng hòng!" Khuôn mặt xinh đẹp của Đế Lưu Tôn đã bị máu tươi nhuộm đỏ nhưng ánh mắt vẫn kiên cường bất khuất:

"Các ngươi đều phải chết!"

Vừa dứt lời, Đế Lưu Tôn bỗng phát ra tiếng thét lanh lảnh, mấy tên Địa Tiên sau lưng nàng cũng đồng thời gào lên, sóng âm cuồn cuộn dâng trào, bộc phát uy lực kinh người. Sắc mặt Tôn Dật Thừa và Như La đều thay đổi, dưới làn sóng âm kia, bọn chúng cảm thấy cơ thể như nhũn ra, Tiên linh tán loạn, trong lòng bỗng dâng lên ý nghĩ muốn thần phục.

Khiến Tiên nhân thần phục? Rốt cuộc lũ tiện chủng này đã làm gì? Năm đó khí thế ngút trời xông lên thượng giới cũng không bá đạo như vậy. Chẳng lẽ qua vạn năm, bọn chúng lại càng thêm cường đại?

Đáng tiếc, bây giờ không còn thời gian để suy nghĩ nữa rồi.

"Tốt! Làm tốt lắm!"

Cách đó vạn dặm, Cửu Vĩ Thiên Hồ cùng mọi người đang ẩn náu quan sát chiến trường, ai nấy đều vui mừng phấn khởi trước cục diện chiến trường.

Chu Mộc Mộc kích động đến mức nước mắt lưng tròng, trước đó nàng còn tưởng chừng như tuyệt vọng, không ngờ Thiên Luân Chân Quân vừa đến đã xoay chuyển càn khôn!

Nàng kích động đến mức quên cả lau nước mắt, vỗ mạnh vào vai Trảm Tử Dạ, khiến hắn suýt chút nữa cho rằng nàng bị Đọa Tiên khống chế tâm trí, định ra tay với mình...

"Vạn Pháp tiên môn các ngươi lợi hại thật! Lúc trước ta cứ mắng các ngươi là gà yếu, thật xin lỗi!"

"Này! Ai là gà yếu hả?"

Mấy gã đệ tử cười ha ha nhìn hai vị sư huynh sư tỷ, trong lòng tràn đầy an ủi.

Xem ra, Tiên nhân cũng không phải là vô địch.

Lúc này xuất hiện trên chiến trường chỉ mới là hai thanh kiếm trong Tru Tiên kiếm trận, Lục Tiên kiếm và Tru Tiên kiếm còn chưa ra tay đã đủ khiến ba tên Tiên nhân kia thở không nổi. Nếu Tru Tiên kiếm trận hợp nhất, e rằng cho dù Tiêu Dao Tiên Tôn có đến đây cũng phải ngã xuống!

"Nghĩ vậy, có lẽ không cần Vương Lục cũng được?"

"Ừ, so với Cửu Châu đại trận, hai thầy trò Vô Tướng kia cũng chẳng là gì, cho dù Vương Lục có mặt chắc cũng không làm được như Thiên Luân Chân Quân."

Mọi người nhỏ giọng bàn tán, bỗng nhiên có người phát hiện có gì đó không đúng.

Trong nhóm, vài người quan trọng nhất lại không hề tỏ ra vui mừng.

Quỳnh Hoa chau mày, Chu Thi Dao thì tập trung quan sát, còn Cửu Vĩ Thiên Hồ cứng đờ người, mặt mày tái mét.

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Chẳng phải bọn họ đang chiếm ưu thế hay sao? Tại sao...

"Ngu xuẩn! Chỉ mới áp chế được mấy tên tiểu tốt đã đắc ý rồi sao?"

Giọng nói hồ ly run rẩy:

"Tuyến đường hai giới vẫn mở kia kìa!"

Vừa dứt lời, vết nứt trên trời

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip