Chương 2168: Trận chiến cuối cùng 122
Trương Thắng nghe vậy cười nói:
"Sư huynh hiểu ta mà, ta là kẻ cứng đầu cứng cổ, sao có thể nghĩ ra chủ ý tuyệt diệu như vậy? Hơn nữa... lúc ấy ta bi thương quá độ, nỗi nhớ về Lộ sư tỷ cũng có nhiều điểm không đúng, thực ra là không thể khôi phục lại hình dáng ban đầu của nàng, là có người tương trợ mới có thể thoát ra được."
"Có người tương trợ?!"
Mọi người lại kinh hãi, Kiếm Trủng mấy chục năm nay không có người ra vào, là ai lặng lẽ lẻn vào Kiếm Trủng, lại giúp hắn nghĩ ra ý này?
Phong Ngâm nói:
"... Nghĩ kỹ lại, hẳn là không có ai khác... Là Vương Lục?"
Trương Thắng hơi sững sờ:
"Vương Lục? Đó là ai?"
"Chờ đã, ngươi không biết Vương Lục sao!?"
"Ta có nên quen biết hắn hay sao?"
Trương Thắng cũng tò mò, sau đó lại hỏi không khí bên cạnh:
"Là người quen của nàng hay sao? Không phải?"
Quay đầu lại, Trương Thắng lại nói:
"Tóm lại... người tác thành cho hai vợ chồng chúng ta, là Ngũ sư tỷ."
"Làm sao có thể!?"
Khúc nhạc đệm nho nhỏ về thê tử của Trương Thắng nhanh chóng bị lật qua. Đám người Phong Ngâm đến Kiếm Trủng vốn không phải vì giải quyết chuyện yêu đương nam nữ.
"Có một việc muốn nhờ ngươi, chúng ta cần ngươi lợi dụng Vong Kiếm nơi đây để tìm một người."
Trương Thắng nghe vậy ngẩn người:
"Dùng Vong Kiếm tìm người? Chẳng lẽ là có tin tức của vị tiền bối nào của bản môn mất tích?"
Trong Linh Kiếm Trủng, không chỉ tích tụ tiên kiếm đã bị hỏng của Kiếm phái mấy ngàn năm qua, mà còn chôn cất một lượng lớn kiếm của những người mất tích. Những thanh tiên kiếm này tuy kiếm thể không bị tổn hại nhưng Kiếm linh lại vì chủ nhân rời đi mà lâm vào trạng thái tự phong bế, khiến cho không thể sử dụng được nữa. Linh Kiếm phái đặt những thanh kiếm này vào Kiếm Trủng, vừa là để tưởng niệm chủ kiếm, cũng là giữ lại một tia hy vọng tìm về người. Linh Kiếm phái lấy kiếm nhập đạo, giữa tu sĩ và kiếm có mối liên hệ kỳ lạ, chỉ cần người còn sống, như vậy chung quy vẫn có hy vọng tìm được.
Đương nhiên, hy vọng này cũng chỉ là hy vọng mà thôi, Kiếm Trủng tồn tại mấy ngàn năm, tu sĩ dùng phương pháp này tìm về được cũng không quá mười người, cho nên nghe nói bọn người Phong Ngâm muốn dùng Vong Kiếm tìm người, Trương Thắng cũng kinh ngạc không thôi.
"Không phải vị tiền bối nào, mà là một..."
Phong Ngâm trầm ngâm không nói, ánh mắt liếc nhìn xung quanh, chỉ thấy các sư đệ sư muội càng thêm hoang mang khó hiểu, thầm nghĩ bí mật kia cũng đến lúc nên được tiết lộ rồi.
"Là một người mà cả ta và ngươi đều quen biết, ta muốn ngươi giúp ta tìm Đại sư huynh."
"Cái gì..."
Một lời nói ra, cả sảnh đường đều kinh hãi.
Thập Đại trưởng lão Thiên Kiếm đường lấy Phong Ngâm làm đầu, hai trăm năm qua ông cúc cung tận tụy, mới khiến Linh Kiếm phái có thể hiên ngang như ngày hôm nay, Đại sư huynh đương thời không phải ông thì còn ai vào đây nữa. Thế nhưng lần này, Phong Ngâm lại nói ra ba chữ Đại sư huynh này... Như vậy, có thể làm Đại sư huynh của Phong Ngâm, trên đời chỉ có một người có tư cách, thế nhưng từ hai trăm năm trước người đó đã sớm... Hơn nữa, Đại sư huynh có liên quan gì tới hai người mất tích kia chứ?
"Tìm được hắn, là có thể tìm được hai người kia."
Phong Ngâm không giải thích nhiều.
"Ngươi có thể làm được không?"
Trương Thắng suy nghĩ một chút:
"Đúng là di vật năm đó của Đại
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền