Chương 2202: Trận chiến cuối cùng 156
Phong Ngâm giật mình, ý tứ trong lời nói của Vương Lục đã rất rõ ràng, cho dù phải giết người đoạt bảo cũng không tiếc nhưng mà... Kia chính là Hà Đồ, là người chủ trì Tru Tiên kiếm trận, lập được đại công trong đại chiến với Ma tộc. Hơn nữa Vương Lục có thể từ một đệ tử Linh Kiếm phái, trở thành đệ nhất nhân Cửu Châu trong Quần Tiên Đại Bỉ, cũng là nhờ Hà Đồ âm thầm giúp đỡ. Có thể nói, tuy Hà Đồ không phải là người dẫn đường cho Vương Lục trên con đường tu tiên nhưng lại có ơn tri ngộ.
Thế mà bây giờ Vương Lục lại muốn lấy mạng Hà Đồ?
Xét về lý, chuyện này cũng không phải không thể chấp nhận, tính mạng của một mình Hà Đồ sao có thể so sánh với an nguy của toàn bộ Cửu Châu nhưng mà...
Vương Lục trầm mặt xuống:
"Chưởng môn, ta biết người luôn mềm lòng nhưng mà đã đến nước này rồi, lòng dạ đàn bà chỉ khiến cho sự hy sinh của người khác trở nên vô nghĩa. Để tránh bị người khác phát hiện, hiện tại ta không thể rời khỏi nơi này, bằng không ta đã sớm tự mình đi lấy rồi... Đừng để ta phải mạo hiểm."
Phong Ngâm thở dài một tiếng:
"Ta biết rồi."
Nói xong, Phong Ngâm xoay người rời khỏi nhà trúc nhưng khi đi đến cửa, hắn bỗng nhiên quay đầu lại hỏi:
"Ngũ sư muội đâu?"
Vương Lục cười mà không đáp.
Khoảng một chén trà sau, Phong Ngâm cầm trong tay một tấm bản đồ không trọn vẹn trở về nhà trúc, đưa cho Vương Lục.
"Hà Đồ hắn... ra đi rất thanh thản, hắn nói ngươi nhất định có thể dẫn dắt mọi người đi đến cuối cùng."
Vương Lục trầm mặc một lát, trong mắt toát lên vẻ bi thương:
"Ta biết rồi... Tiếp theo phiền hai người tránh đi một lát, khi ta thi pháp không thể để người khác ở bên cạnh."
Trong lòng Phong Ngâm và Lục Ly có rất nhiều điều muốn hỏi nhưng lúc này cũng chỉ có thể bất đắc dĩ rời đi.
Sau khi chỉ còn một mình, Vương Lục lập tức mở Cửu Châu đồ, một tay đặt lên bản đồ, chỉ trong nháy mắt đã vô số đường sáng từ khắp nơi trên Cửu Châu hội tụ về phía hắn nhưng trong số đó có rất nhiều đường sáng đứt đoạn, lúc ẩn lúc hiện. Đó chính là dấu hiệu cho thấy Cửu Châu đại lục đang ngày càng trở nên yếu ớt. Một cây Nghịch Giới Long Trụ, nhìn như chỉ hủy diệt Thiên Nam châu nhưng thực ra lực phá hoại của nó đã lan sang tất cả mọi ngóc ngách của Cửu Châu.
Cùng lúc đó, Cửu Châu đồ bị hư hại cũng khiến cho rất nhiều công năng không thể nào sử dụng được. Vương Lục nhíu mày, điều động Tiên linh trong cơ thể tu bổ những nơi bị hư hại trên Cửu Châu đồ... một lúc lâu sau, hắn mới thở phào nhẹ nhõm, gương mặt nở nụ cười.
Thứ quan trọng nhất vẫn còn.
Ngay sau đó, trong lòng hắn lại dâng lên nỗi bi thương. Trong lúc Cửu Châu đồ bị hư hại nghiêm trọng như vậy, thứ này vẫn còn nguyên vẹn, hiển nhiên là công lao của Hà Đồ. Lúc trước hắn chỉ thuận miệng nói một câu, không ngờ Hà Đồ lại để tâm như vậy.
"Hà Đồ lão ca, ngươi yên tâm, ta sẽ không để cho ngươi phải hy sinh vô ích."
Vương Lục lẩm bẩm, sau đó, hắn dung nhập sâu hơn vào trong Cửu Châu đồ, mượn thần thông của Cửu Châu đồ, ý thức bao phủ toàn bộ Cửu Châu, tìm kiếm một người.
Đó là một luồng Thánh Quang ôn hòa, mơ hồ có hình dáng con người nhưng lại không có ngũ quan.
"Vô Diện, đã lâu không gặp."
"Đúng là đã lâu không gặp, chủ nhân."
Giọng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền