Chương 101: Cổng đã đóng
Trần Hạc lại không ngờ đối phương lướt một cái, đảo mắt đã trốn vào ngõ nhỏ đằng sau.
Hắn ta có lòng muốn đuổi theo, nhưng mới chạy vài bước thì trước mặt có thứ đen sì bay tới.
Bộp.
Trần Hạc sợ là ám khí gì đó cứng rắn đánh nó ra, nhưng cảm giác vào tay lại nhẹ nhàng.
Nhìn kỹ, cái thứ đen sì ấy chỉ là một miếng vải đen.
Hắn ta lại ngẩng đầu lên, đã không nhìn thấy bóng dáng của người tập kích đâu nữa.
"Ban nãy chiêu đó... thú vị..."
Chiêu số mà người tập kích sử dụng lúc cuối kia khiến hắn mơ hồ có cảm giác quen thuộc.
"Hồi Xuân Tịnh Thì phù điển của Thanh Hòa Cung, còn có Long Xà Đề Túng thuật của Chân Nhất Giáo... Người này..."
Trần Hạc mơ hồ cảm thấy, phía sau người này rất có thể ẩn dấu phiền toái không nhỏ.
Thanh Hòa Cung là trận doanh Đại Đạo Giáo, không coi vào đâu, độ khó của phù pháp võ công thật ra không lớn, mấu chốt là Chân Nhất Giáo.
Đây chính là một quái vật lớn.
Có thể luyện Long Xà Đề Túng thuật của Chân Nhất Giáo đến trình độ thuần thục như vậy, không có công phu ba bốn năm thì đừng hòng nghĩ đến.
Nếu người vừa nãy thực sự xuất thân từ Chân Nhất Giáo...
Trần Hạc nhất thời chợt cảm thấy vướng tay chân.
Vừa nãy hắn không truy kích nữa, cũng là vì có nguyên nhân như vậy.
*
Hộc... Hộc…
Trên mặt đường bên kia.
Trương Vinh Phương bước nhanh dọc theo đường tắt đi về phía trước.
Trong trận giao thủ với Trần Hạc vừa nãy, mức độ hung hiểm vượt xa tưởng tượng của hắn.
Một tia thỏa mãn tự đắc sinh ra vì vừa đột phá trong nháy mắt bị đánh phá thành mảnh nhỏ.
"Tên kia tuyệt đối không chỉ có Nhị Phẩm, có thể là Tam Phẩm, thậm chí càng cao hơn."
Trương Vinh Phương tính toán trong lòng.
Ngay từ đầu giao thủ, hắn đã toàn diện rơi vào thế hạ phong, nếu không phải sắc trời quá tối, Trần Hạc lại có kiêng kỵ không toàn lực tiến công.
Sợ rằng trong vòng 10 giây hắn đã bị nghiền ép toàn diện rồi.
Lúc này hai cánh tay song chưởng của hắn đều đau rát từng cơn, nơi rìa bàn tay càng hơi đỏ bừng, đã hơi sưng tấy lên.
Lấy độ cứng vết chai có thể so với mặt đá của hắn, lại có thể đều bị đánh sưng, từ đó có thể thấy được uy lực song chưởng của Trần Hạc nọ.
"Nếu lại chống chọi thêm vài giây, trong vòng năm chiêu, hai tay của ta đều có thể sẽ bị đánh phế. Huyện Hoa Tân này quả nhiên là nguy hiểm hơn Thanh Hòa Cung. Mới ra ngoài đã gặp phải cao thủ bậc này rồi."
Trương Vinh Phương vừa chạy chậm trở về vừa nhớ lại trận giao thủ vừa nãy.
Hắn bạo phát toàn lực Trọng Sơn mà vẫn bị đối thủ thong dong đẩy ra.
Có thể thấy được chênh lệnh về phương diện lực lượng tốc độ của hai bên là quá lớn.
"Nhị Phẩm... còn chưa đủ tư cách nữa... mấu chốt là, tại sao Trần Hạc đó phải ngồi xổm chờ đợi ở phụ cận nhà tẩu tử Dương Hồng Diễm vậy?"
Trong lòng Trương Vinh Phương mơ hồ phát hiện, trong đó rất có thể có nguyên nhân đặc thù sâu xa hơn.
"Theo đạo lý mà nói, hiện giờ tẩu tử đã gần định thân với sư huynh, phía sau có Thanh Hòa Cung, không đến nỗi có người dám đắc tội. Chẳng lẽ là những ngững người nọ đến bảo vệ tẩu tử?"
Nhưng nếu như là bảo vệ, thì lại cảm thấy không giống.
Sư huynh cũng có đắc tội ai đâu, mà phải mời hảo thủ cỡ đấy tới bảo vệ làm gì?
Hơn nữa người nọ tự xưng là Mễ Bang...
Nghĩ tới
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền