ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Thuộc Tính Tu Hành Nhân Sinh Của Ta

Chương 1872. Câu đố (6)

Chương 1872 - Câu đố (6)

Bây giờ, tóc hắn đã dài đến eo, nhưng không tùy ý bay loạn trong gió, mà giống như côn trùng sống, không ngừng nhúc nhích hướng ra xung quanh nhằm thăm dò.

Nhìn từ xa khiến cho người ta cảm thấy rùng mình.

“Là ngươi lại tới nữa đó à?” Để Ba lên tiếng trong dáng vẻ lờ đờ uể oải, cả đầu cũng không thèm ngẩng.

Hai người có thể coi là bạn cũ, quá quen thuộc nên cũng không cần khách sáo.

“Ta lại có nghi vấn.” Trương Vinh Phương nhìn Để Ba, tuy rằng ở đây chỉ có non nửa thân thể của hắn, nhưng ý thức chủ đều đến đầy đủ.

“Dù sao ta cũng nợ ngươi nhiều rồi, lại thêm tí nữa cũng chả sao.”

“Ngươi ngược lại là nghĩ thoáng hơn rồi nhỉ, lúc nào có thể mang ta ra ngoài đây?” Để Ba nhàm chán nói.

“Ngươi thấy toà cung điện lớn đang được xây dựng dưới kia không? Ngươi có thể sống ở đó, dễ chịu hơn so với việc ngươi bị kẹt lại chỗ này, còn có thể trông nhà và quét dọn vệ sinh giúp bọn ta. Thấy sao hả?” Trương Vinh Phương đề nghị.

Có một cung điện dùng cho việc tập trung lại tiến hành hội nghị đang được xây dựng trên vách đá giữa tầng chín và bên ngoài biển Lãng Quên.

Đúng lúc không ai rảnh rỗi tới canh giữ ở Thái Uyên, thật khéo Để Ba chính là ứng cử viên vô cùng thích hợp.

“Ta có thể đi chứ, đương nhiên là đồng ý.” Để Ba nhếch miệng cười.

Hắn đã chú ý tới tòa cung điện kia từ lâu.

“Vậy thì tốt.” Trương Vinh Phương quay về chủ đề chính, “Lần này ta tới đây để hỏi ngươi một chút, ngươi có biết...” Đột nhiên, giọng hắn im bặt.

Trước đó, hắn không mở âm Minh Chi Nhãn nên không nhìn thấy thứ thuộc phương diện âm hồn.

Nhưng lúc này đây, trong tầm mắt của hắn, dưới âm Minh Chi Nhãn, Để Ba thế mà lộ ra một loại bản chất hoàn toàn khác.

Trong Thái Uyên.

Lúc này, Để Ba trong mắt Trương Vinh Phương thậm chí còn không được tính là hình người.

Tuy rằng lưng hắn treo trên vách đá, nhưng toàn thân từ trên xuống dưới đều hiện ra một loại cảm giác lơ lửng quỷ dị trong âm Minh Chi Nhãn.

Tựa như ảo ảnh trong nước, dập dờn theo gợn sóng.

Để Ba cũng không ngừng từ từ méo mó theo cơn gió thổi xung quanh.

Mấu chốt nhất là từng giờ từng phút đều có vô số hạt tròn nhỏ bé nhô lên rồi biến mất bên ngoài thân thể hắn.

Nhìn kỹ lại, rõ ràng mỗi hạt tròn này đều là những khuôn mặt người nhỏ bé đau khổ đến tuyệt vọng.

“Sao ngươi lại nhìn ta như vậy? Ta sẽ ngại ngùng đó.” Để Ba ngửa mặt, liếm môi nhìn về phía Trương Vinh Phương.

“Không có gì. Ta...” Trương Vinh Phương không nhắc gì tới những thứ mình nhìn thấy, mà là kiềm chế tâm thần và bình tĩnh không nói gì.

“Lần này ta muốn hỏi ngươi một chút, ngươi có biết một chỗ hay không, chỗ đó…”

Hắn cẩn thận mô tả tình trạng của thế giới mục nát một lượt cho Để Ba.

Nghe xong mô tả, Để Ba có chút lặng im, có vẻ như đang nhớ tới, lại trông như đang suy nghĩ.

Qua một lúc lâu, hắn vỗ vào miệng mình.

“Hình như ta có một chút ấn tượng. Có điều, người của tộc Linh Nhãn không gọi chỗ đó là thế giới mục nát, bọn họ chỉ gọi nơi đó là Dịch (dễ dàng), bởi vì dễ biến hóa. Chỗ kia…”

Hắn ngừng lại, không nói tiếp nữa.

Lại một lúc sau, hắn mới lần nữa lên tiếng.

“Chỗ kia, có một loại đồ vật cực kỳ phiền phức. Tên là âm Thanh Tĩnh Lặng.”

“m Thanh Tĩnh Lặng? Đó là thứ gì?” Trương Vinh Phương không hề

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip