ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Thuộc Tính Tu Hành Nhân Sinh Của Ta

Chương 1874. Câu đố (8)

Chương 1874 - Câu đố (8)

“Là không quan tâm tới hay là không tin?” u Nam nhíu mày hỏi.

“Có lẽ là cả hai.” Qua Nhĩ Vi trả lời sau một hồi im lặng.

Lời đồn truyền bá lâu như vậy, hẳn là Thiên Liên cung đã sớm biết được. Nhưng vẫn không có bất cứ biểu hiện gì, chuyện này cho thấy rất có thể thượng tầng của họ cũng không thèm để ý tới.

“Chúng ta không biết đến tột cùng mối quan hệ giữa tam đại liên minh thế nào, chỉ dựa vào lời đồn thì không thể nào ảnh hưởng tới đại cục.” Công Tôn Diệc nhíu mày.

“Tháp Sát Na đã bắt đầu phái người đuổi bắt chúng ta.” Qua Nhĩ Vi nói tiếp, “Xem ra bên phía Tác Nhĩ vẫn không giữ được tình báo của chúng ta. Ta nghe ngóng được tin tức từ mấy thương nhân trong thành, Vĩnh Tục cung bên kia đã có người đi truy soát.”

Nàng ta vừa dứt lời, sắc mặt của hai người u Nam lập tức trở nên khó coi.

“Bọn chúng có thể tìm tới Vĩnh Tục cung, khẳng định có thể tìm tới nơi này, chúng ta không thể ở lại nữa.” u Nam trầm giọng nói.

“Trước hết mỗi người tự trở về, nhằm phân tán mục tiêu. Ở Nguyên Thành và tháp Sát Na quá bắt mắt, dễ làm người khác chú ý. Mục tiêu quá lớn.” Công Tôn Diệc đáp lời.

Ba người đều là kiểu người lý trí tỉnh táo, dù tình huống lúc này nguy cấp, nhưng không một chút hoảng hốt.

“Cũng được, giao hẹn cách thức liên lạc cụ thể, chúng ta trở về rồi lại tụ họp.” Qua Nhĩ Vi trả lời.

“Được.”

Ba người quyết định rất nhanh, tức tốc trao đổi cách thức liên lạc, sau đó quyết đoán chia ra rời đi.

u Nam cầm một tấm thẻ nhỏ màu đen trong tay, rất nhanh đã chi tiền để ngồi lên xe ngựa trở về khu vực gần căn cứ của mọi người nhất.

Dù xe ngựa gọi là ngựa, nhưng ngoại trừ hình dáng bên ngoài lờ mờ giống ngựa ra thì vật kia không có lấy nửa điểm dấu vết tương ứng.

Tám chân, sau lưng mọc ra cánh chim màu đen, mỗi nơi trên thân thể đều hiện ra một con mắt đến mức lộn xộn hỗn loạn.

Ngồi trong xe, u Nam nhìn những người còn lại đã sớm thành thói quen, nhìn vào đôi mắt đo đỏ của họ, hắn ta bỗng cảm thấy mình ngược lại càng giống loài dị biệt hơn.

Một đường bình an vô sự, hắn ta thuận lợi trở lại căn cứ của mình, trở lại tiểu trấn Nhân Minh từ cửa vào ẩn.

Nhân thủ tuần tra phát hiện hắn ta từ xa, lập tức mừng rỡ đón hắn ta vào.

“u Nam ca, sao ngươi trở về sớm như vậy? Không phải nói đi tới chỗ xa sao?” Cô nương dẫn đội Vưu Lỵ tỏ ra hết sức hớn hở.

“Việc bị kết thúc giữa chừng, bây giờ đoán là không sao nữa rồi.” u Nam nhớ lại những gì gặp phải trong khoảng thời gian này, hắn ta chợt cảm thấy như rơi vào giấc mộng.

“Không sao là tốt rồi! Các ngươi đều là đại nhân vật, nhưng lại luôn bận bịu việc lớn, giờ các ngươi đều bình an vô sự, vậy thì chắc chắn là không sao thật.” Vưu Lỵ vui vẻ nói.

u Nam chỉ cười mà không đáp.

Thuận theo đường về nhà, hắn ta nhanh chóng tạm biệt đội tuần tra rồi một mình đi về.

Lúc hắn ta sắp đi tới cửa nhà, bỗng nhiên bóng dáng một lão nhân ngồi ở cửa xuất hiện phía bên phải nơi ở của hắn ta.

Đó cũng là một căn phòng nhỏ sơn trắng bên ngoài, rõ ràng là vừa xây xong cách đây không lâu.

Mà lão nhân ngồi trước cửa chính là Nguyệt Thần được hắn ta cứu về lúc trước——Nhạc Đức Văn.

Nghe được tiếng bước chân, Nhạc Đức Văn

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip