Chương 51: Tiền, rất nhiều tiền
Sau đó hắn thay một bộ quần áo khác rồi lau dọn sơ căn phòng. Mọi việc xong xuôi, thấy vẫn còn ít thời gian nên Trương Vinh Phương định nghỉ ngơi thêm một lát.
Cốc! Cốc! Cốc!
“Trương sư huynh, phòng thư tín có bọc đồ của huynh kìa.”
“Đồ của ta á?” Trương Vinh Phương sửng sốt. Từ sau khi tiếp nhận thân thể này hắn cũng có làm gì đâu nhỉ? Cũng không còn bản lĩnh gửi bản thảo từ khúc cho gánh hát Câu Lan nữa.
Ai sẽ gửi thư cho hắn chứ?
Trong lòng có tí thắc mắc, Trương Vinh Phương đứng dậy, uống một hớp nước lạnh rồi mở cửa đi tới phòng thư tín.
*
Bên trong phòng thư tín của Thanh Hòa Cung.
Trịnh Trung Lâm vỗ vỗ cái bao nhỏ màu vàng trước mặt.
“Cái hộp này tinh xảo thật đấy.”
Với tư cách là người phụ trách phòng thư tín, thường thì mấy gói đồ thế này hắn sẽ không bao giờ hỏi đến.
Nhưng chẳng ai biết được, thật ra hắn là người được chấp sự hiện tại của bên tuần chiếu an bài từ rất lâu rồi.
Chấp sự tuần chiếu có quyền lực cực kỳ lớn, hiện đang tranh đoạt vị trí cung chủ đời kế tiếp cùng giám sát viện, cho nên bây giờ đã tới lúc lựa chọn phe phái rồi.
Nhìn bọc đồ ở trước mắt, vừa không rõ người gửi lại vừa không có ký hiệu. Thế nhưng người nhận hàng lại là đồ đệ của Tiêu Dung, một tiểu đạo sĩ tên là Trương Vinh Phương.
Trịnh Trung Lâm chà chà hai lòng bàn tay vào nhau, cầm bọc lên. Hắn tránh né mấy đạo sĩ tạp dịch đang lấy thư ở xung quanh, một mình tiến vào bên trong phòng thư tín rồi kéo rèm cửa xuống.
Trịnh Trung Lâm nhanh chóng đặt cái bọc lên một chiếc ghế nhỏ, hai tay thuần thục chọc qua chọc lại, rất nhanh đã mở được nó ra.
Nếu là bọc đồ của những người khác, tất nhiên là hắn sẽ không dám xằng bậy rồi. Ai biết bên trong sẽ chứa thứ bí ẩn gì chứ. Kiêng kỵ kiểu này hắn không dám lộn xộn.
Thế nhưng đồ đệ của Tiêu Dung thì phía trên lại có quy định rất nghiêm khắc, hắn mở ra bao kiểm tra chút cũng không quan trọng gì.
Trong bọc là một cái hộp bằng gỗ.
Trịnh Trung Lâm vẫn không ngừng lại, cầm công cụ tiếp tục mở.
Cái hộp rất nhanh đã được mở ra, đồ vật bên trong cuối cùng cũng lộ rõ.
“Trời ạ!”
Trịnh Trung Lâm vừa thấy thứ trong hộp thì đã phải hít một hơi khí lạnh.
Tiền!
Rất nhiều tiền!!
Trong chiếc hộp màu đen ấy, thế mà lại đặt một chồng tiền giấy mệnh giá một lượng!
Nhìn cả xấp dày cui thế kia, rõ ràng là đã suy xét đến người sẽ sử dụng. Mệnh giá quá lớn sẽ dễ lộ tài vật nên mới cố ý đổi thành tiền giấy có mệnh giá nhỏ.
Bình thường Trịnh Trung Lâm cũng đã thấy không ít tiền giấy, nhưng một chồng trước mắt này đếm sơ, ít nhất cũng phải hơn 70 lượng!
70 lượng là cái khái niệm gì chứ?
Ở huyện Hoa Tân, 70 lượng có thể mua được một con tuấn mã khá tốt rồi đấy!
Ở nơi mà… một con heo mới chỉ 10 đến 15 lượng thì 70 lượng có thể mua được sáu con heo đấy!
Trịnh Trung Lâm nuốt nước miếng cái ực, quan sát xung quanh một lượt rồi nhanh chóng lục lọi bọc đồ, thế nhưng lại lôi ra được một phong thư.
Hắn nhìn xấp tiền giấy, lại nghĩ tới người nhận bọc đồ này chính là Trương Vinh Phương đã đắc tội với Trần gia.
Ánh mắt Trịnh Trung Lâm không ngừng loé lên vẻ tham lam, rồi lại biến mất.
Đấu tranh trong chốc lát, cuối cùng hắn quyết định lấy hết toàn bộ tiền giấy trong hộp ra, sau
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền