Chương 67: Hữu duyên sẽ gặp lại
Chẳng qua như vậy cũng tốt. Có ở lại cái đạo cung vứt đi này cũng chẳng thể nhìn thấy còn đường phía trước. Hắn vẫn luôn có chút lấn cấn, không hạ quyết tâm được. bây giờ thì hay rồi, không còn chút dây mơ rễ má nào, có thể dứt khoát rời đi rồi.
Trương Vinh Phương xoay người, đứng ở ngưỡng cửa, lần cuối cùng khom người thi lễ.
"Đệ tử tuân mệnh."
Thi lễ xong, hắn xoay người nhanh chóng rời đi. Không lâu sau, bóng dáng Trương Vinh Phương đã biến mất trong màn đêm.
"Sư phụ! Lúc trước đệ tử đã nói rồi, lần hạ độc kia và cả lần này nữa, tất cả đều là nhờ vào Vinh Phương sư đệ. Nếu không thì tiểu Anh sư muội đã xảy ra chuyện rồi. Ngài đuổi hắn đi thế này không phải là đã thoả mãn cái tâm hại người của những kẻ kia hay sao! Sau này nếu xảy ra chuyện, ngài sẽ hối hận!” Triệu Đại Thông tức đến khó thở.
“Được rồi, tất cả giải tán đi.” Tiêu Dung không trả lời. Lão ta lướt qua Triệu Đại Thông đang thở hổn hển vì tức giận, ánh mắt rơi thẳng lên người Tiêu Đằng.
"
Sau này sẽ để Tiêu Đằng chăm sóc Tiểu Anh đi. Đại Thông, ngươi cứ tỉnh táo lại trước đi.
"
“Tuân mệnh sư phụ!” Vẻ mặt của Tiêu Đằng không thay đổi, ôm quyền hành lễ.
“Chao ôi!” Triệu Đại Thông giậm chân, nhưng cũng không thể làm gì được.
Tính cách sư phụ vốn phóng khoáng tự nhiên, nhưng một khi gặp chuyện liên quan đến nhi nữ là sẽ biến thành do dự thiếu quyết đoán, nghi thần nghi quỷ.
Rốt cuộc thì ai phải chịu trách nhiệm cho việc này, đến bây giờ còn chưa thấy rõ à?
Cho dù Trương Vinh Phương có nhiều chỗ đáng ngờ nhưng mấy lần liên tiếp đều không xảy ra chuyện gì. Cứ vậy mà đuổi hắn ra khỏi sư môn, có phần khiến người ta cảm thấy quá lương bạc.
Sáng sớm hôm sau.
Trương Vinh Phương thu thập hành lý, tìm cái bao tải to đựng đầy dược liệu đã mua lần trước rồi kéo nó ra giữa phòng.
Hắn thay một bộ quần áo khác rồi mở cửa đi ra ngoài.
Ngoài cửa, Đổng Đại Phương đang phơi quần áo lên dây phơi trên hành lang. Đối phương nhìn thấy hắn thì há mồm muốn nói gì đó, nhưng sau vẫn nhịn được mà không nhiều lời thừa thãi.
Kéo hành lý dọc theo hàng lang, Trương Vinh Phương đúng lúc gặp phải tiểu đội trực luân phiên ngày hôm nay.
Từ Minh Ngọc và Lý Phục Hoa đều ở trong đội ngũ này, hai người theo một đạo nhân cao gầy đi tuần tra.
Thấy hắn đi ra, Lý Phục Hoa có hơi ngạc nhiên.
"
Trương sư huynh, huynh đây là…?"
"Vì xảy ra một số chuyện nên bị sư phụ đuổi rồi. Hiện giờ ta đã không được tính là đệ tử tu hành nữa.” Trương Vinh Phương cảm thấy không có gì phải giấu giếm nên nói thẳng.
"Chuyện này…” Lý Phục Hoa còn muốn nói gì đó nhưng Từ Minh Ngọc bên cạnh đã véo nhẹ lên cánh tay, lắc đầu với nàng.
"
Hai người đi đi. Sau này hữu duyên sẽ gặp lại." Trương Vinh Phương không nói gì thêm nữa. Dưới ánh mắt chăm chú của hai người, hắn xách bọc đồ to bự của mình lên rồi thản nhiên rời khỏi khu vực này.
Trương Vinh Phương không quay về nơi ở của đệ tử tạp dịch, mà đi thẳng về phía sơn môn.
Thanh Hòa Cung không phải là chỗ bị cấm ra vào, muốn lên hay xuống núi cũng chẳng có ai ngăn cản. Nhưng nếu như chưa được cho phép mà đã tự ý rời núi thì sẽ hủy bỏ Đạo Tịch.
Đám đạo nhân sau khi xuống núi, nếu về nhà mà không còn Đạo Tịch thì nam đinh gia đình sẽ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền