ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Thuộc Tính Tu Hành Nhân Sinh Của Ta

Chương 72. Chưa bao giờ yêu nàng

Chương 72: Chưa bao giờ yêu nàng

Trương Hiên quay xung quanh Trương Vinh Phương nhanh chóng chuyển động một vòng tròn lớn, sau đó lại trở về tại chỗ, đứng lại, lão nói:

"Ngươi nhìn kỹ chưa?"

"Nhìn kỹ!" Trương Vinh Phương nghiêm túc gật đầu.

"Đây cũng là Mê Yên Bộ bên trong Triều Khí phù. Cũng là then chốt để luyện tập nguyên bộ."

Tu tập Triều Khí phù còn khó hơn Trương Vinh Phương nghĩ.

Mỗi một lần giẫm chân tại chỗ, đều có yêu cầu nghiêm khắc đối với độ mạnh yếu của nhịp bước. Độ nặng nhẹ, trạng thái tâm pháp phối hợp, còn có lựa chọn đối với hoàn cảnh mặt đất, đều yêu cầu cả.

Thế nên trên thực tế, Triều Khí phù là một môn phù pháp đặc biệt nhất định phải tùy ngoại giới biến hóa mà biến hóa theo.

Có điều Trương Hiên cũng khá tốt với hắn, tay cầm tay giáo dục, lúc nào cũng dùng nhánh trúc sửa cho đúng chỗ sai.

Tròn một buổi sáng, Trương Hiên đã cùng hắn luyện từ sáng sớm.

Trong lúc luyện tập, họ nghỉ ngơi hai lần, ăn chút gì đó rồi lại tiếp tục.

Dưới sự dạy dỗ nghiêm ngặt ấy, Trương Vinh Phương rõ ràng cảm giác sự nắm bắt của mình đối với Triều Khí phù càng ngày càng thuần thục.

Đảo mắt, lại là hai ngày trôi qua.

Hậu sơn Thanh Hòa Cung. Ban đêm.

"Vô Ưu ca ca, huynh ở đâu?"

Tiêu Thanh Anh nhỏ giọng gọi với vào sân phơi quần áo đen như mực ở hậu sơn.

Lúc ban đêm, thỉnh thoảng có tiếng động vật quái dị gầm rú, toàn bộ hậu sơn có vẻ u ám mà thần bí.

Thời gian trôi qua hai ngày, Tiêu Thanh Anh lại nhận được tờ giấy của Trần Vô Ưu.

Lúc này đây, là hẹn nàng tại hậu sơn gặp mặt.

So với sơn môn lần trước, hậu sơn rõ ràng là an toàn hơn rất nhiều.

Tiêu Thanh Anh không chút suy nghĩ đã thỉnh cầu Tiêu Đằng cho nàng đi ra ngoài trước tiên.

Tiêu Đằng vô cùng khó xử, nhưng không lòng lòng được trước sự khẩn cầu của nàng, vẫn là đáp ứng.

Có điều điều kiện là hắn nhất định phải theo, không thể để nàng chạy loạn.

Điều này làm cho Tiêu Thanh Anh cảm thấy đại sư huynh rõ ràng thật tốt hơn nhiều, đối lập với tên Trương Vinh Phương kia.

Hôm nay Triệu Đại Thông sư tỷ bị phạt đi diện bích tụng kinh, Tiêu Đằng liền phụ trách bảo vệ nàng cả ngày.

Không thể không nói, có một đại sư huynh thông tình đạt lý như vậy, thực sự rất tốt.

Khóe miệng Tiêu Thanh Anh không khỏi lộ ra nụ cười.

"Vô Ưu ca? Huynh đã đến rồi sao?"

Nàng lại kêu một tiếng.

"Chờ đã." Bỗng nhiên sau lưng Tiêu Đằng khẽ ồ một tiếng.

"Bên kia hình như có người."

Trong tay hắn cầm cái đèn lồng, chỉ về một chỗ ở phía trước.

Tiêu Thanh Anh đưa mắt qua nhìn, thấy trong ánh trăng mờ mờ chỉ có thể mơ mơ hồ hồ thấy hình như có một người đứng ở nơi đó.

"Chúng ta đi qua nhìn xem!"

Không đợi Tiêu Đằng đáp lời, nàng đã phóng về phía bên đó.

Bịch.

Còn chưa chạy ra vài bước, nàng bỗng nhiên cảm giác sau gáy đau xót, tựa như có thứ gì đâm vào.

Rất nhanh nàng không ý thức được liền ngất xỉu, thân thể cấp tốc trở nên vô lực.

Bịch, nàng ngã nhào xuống đất.

"Ai…!? Ai đánh ta??"

Tiêu Thanh Anh giãy dụa quay đầu lại, vừa hay nhìn thấy ánh mắt lãnh đạm khinh miệt của Tiêu Đằng.

"Ngươi…"

"Mang đủ hết chưa? Vô Ưu sư đệ."

Tiêu Đằng không nhìn nàng nữa, mà là nhìn về phía bóng người phía trước.

"Ta đã nói rồi, đừng nói chuyện với ta!!"

Giọng Trần Vô Ưu mang theo vẻ tức giận truyền tới.

"Sợ gì chứ, dù sao chúng ta cũng đã hẹn trước,

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip