Chương 95: Thanh Hòa quan
Nghe người phía sau hỏi, Trương Vinh Phương quay đầu lại đưa mắt nhìn.
Người mở miệng là sư muội Đỗ Cửu.
Bởi vì nhỏ tuổi nhất nên mấy người hay gọi nàng tiểu Cửu. Tính cách Tiểu Cửu hoạt bát, nhanh nhẹn, và cũng khá hiểu chuyện biết lý lẽ, thế nên tuy tướng mạo vóc người không được tốt lắm nhưng rất biết cách làm bầu không khí sinh động.
"Cái gì thế?"
Trương Vinh Phương nhìn theo hướng mà Đỗ Cửu chỉ.
Trước cửa một cửa hiệu tên là tiệm may Lý ký có bày từng tấm ván gỗ thẳng đứng, trên mỗi một tấm ván đều viết một câu.
Trên tấm thứ nhất viết:
"Chớ hỏi tiền đồ."
Tấm thứ hai là:
"Chỉ hỏi y quan."
Tấm thứ ba:
"Y quan bất chỉnh."
Tấm thứ bốn:
"Tiền đồ bất thành."
Tấm thứ năm:
"Mô tả thi đấu, người tốt nhất có thể vào tiệm giảm giá hai phần mười."
Chữ viết rồng bay phượng múa, nhưng lại rất có mỹ cảm.
"Giảm giá hai phần mười...! Chuyện này... hay là chúng ta tham gia đi?"
Tiểu Cửu hơi có ý.
Không phải lúc nào đạo nhân cũng đều phải mặc đạo y, một số quần áo tương đối trắng mộc mạc cũng được rồi.
"Vẫn nên đến đạo quán ở lại rồi hãy nói tiếp."
Một nam đệ tử khác trầm giọng nói, khá là chững chạc.
"Được rồi... Ta nhớ chỗ rồi sau này ta cũng có thể tới thử xem! Do ta nghĩ chữ viết ta đẹp."
Cửu Nhi tràn đầy phấn khởi.
"Các ngươi có ai đi qua Thanh Hòa quan chưa? Ta từng tới huyện rồi nhưng chưa bao giờ đi qua đạo quan bên này cả"
Trương Vinh Phương nhíu mày.
Bao gồm cả Cửu Nhi trong đó, ba người đều lắc đầu.
Chỉ là mấy người cũng không có chú ý, trong lúc bọn họ đang nói chuyện thì tiểu nhị trong tiệm thợ may một bên hơi giật mắt, ngưng thần lắng nghe.
Nghe thấy bọn họ là đi tìm Thanh Hòa quan, tiểu nhị vẫn không nhúc nhích, làm bộ ngồi ngủ gà ngủ gật ở trước cửa.
Cho đến khi ba người Trương Vinh Phương chậm rãi đi xa, hắn mới ngẩng đầu cấp tốc xoay người vào trong tiệm.
Không bao lâu sau, trong tiệm thợ may lại có một tiểu nha đầu đi ra, chạy nhanh vào trong một đường tắt sát đó.
Trên đường này có không ít tiệm đều có người Mễ Bang, nếu đi trễ thì sẽ không thể lấy được tiền thưởng nữa.
Sau nửa canh giờ, đoàn người Trương Vinh Phương cuối cùng cũng tìm được Thanh Hòa quan.
Mấy người nhận nhiệm vụ xong, mấy đạo nhân vốn thay ban trong quan có hơi tiếc nuối không thôi thu thập hành lý rời khỏi.
Quan chủ Lý Hành tuổi trẻ khỏe mạnh cường tráng, là võ tu nhị phẩm, hiện nay đang đầu ba mươi, người béo phệ.
Hắn an bài chỗ ở cho mấy người Trương Vinh Phương xong thì vung tay lên, nhường nhóm Trương Vinh Phương chính mình hành động, đạo quan giao cho mấy người phụ trách.
Chính hắn ta thì vội vã rời khỏi đạo quan, không biết tung tích.
Trương Vinh Phương cũng không quan tâm, Lý Hành nọ khi gặp mặt người đầy mùi rượu, phỏng chừng không phải đi tửu phường thì chính là đi tửu lâu, hoặc có lẽ là câu lan (kỹ viện) cũng nên.
Đạo gia không nhiều kiêng kỵ giống như phật gia. Lý Hành đấy ở trong huyện Hoa Tân phồn hoa này lâu như vậy, sớm đã thành địa đầu xà.
Nhìn hình thể mập mạp của hắn, nói là nhị phẩm nhưng khi động thủ thật, sợ là đến cả nhất phẩm cũng không bằng.
Hắn thu xếp mấy người cùng đi ổn thỏa, rồi đi quanh đạo quán nhỏ một vòng.
Thanh Hòa quan vô cùng đơn giản, có kết cấu hình vuông, một tòa chủ điện, tầm mười sương phòng, một cái sân nhỏ có đặt lư
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền