Chương 107: Chương 107: Bố cục khắp nơi! (3)
Đội xe áp giải đi rất nhanh, Kỳ Liên Bảo lên xe đã bị còng lại, cảnh sát đề phòng hắn rất nghiêm, hai người ngồi hai bên, tay cầm sẵn dùi cui điện, cứ như chỉ đợi cơ hội dí hắn một phát. Kỳ Liên Bảo cười khinh bỉ, nhắm mắt dưỡng thần không nói không rằng.
Về thành phố vẻn vẹn chỉ mất một tiếng rưỡi, hắn bị nhốt trong phòng riêng của tổng đội trị an, chẳng ai tra hỏi thẩm vấn gì hết, cứ thế nhốt hắn trong căn phòng tối om om. Kỳ Liên Bảo biết đám người này sẽ hăm dọa đám thủ hạ của hắn sau đó có được chứng cứ xác thực rồi mới lôi hắn ra, tới khi đó có miệng chẳng cãi được.
Kỳ Liên Bảo ngồi trong phòng, suy trước nghĩ sau, nhưng với đầu óc của hắn thì chuyện này sao lại xảy ra, hắn nghĩ không thấu. Hắn đột nhiên nhớ tới cái thằng nhãi đen đen kia, lòng hơi hối hận, sớm biết kết quả thế này, hắn sẽ không mạnh tay như thế. Thậm chí hắn thích thằng nhãi đó, quật cường, dũng mãnh, lại còn luyện quân thể quyền rất tốt, bị đả kích nặng như thế, chẳng biết sau này có sinh ra ám ảnh tâm lý không?
Thằng nhãi đó tên là gì ấy nhỉ? Kỳ Liên Bảo cố nhớ cũng chỉ nhớ ra người ta gọi y là Hắc Cầu.
Mẹ nó, thằng nhãi như vậy mà lại đi làm việc cho thứ cạn bã như Mã Béo, thật không đáng chút nào.
Sầm, cửa sắt bật mở, có người đi vào, là một tên cảnh sát, theo sau có một người nữa, Kỳ Liên Bảo nhắm mắt cũng nghe ra tiếng bước chân của ông chủ.
" Nhanh một chút, cục công an thành phố đang theo dõi vụ này gắt lắm."
Viên cảnh sát nhỏ giọng dặn dò:
Tông Bằng Trình cám ơn một câu, đứng bên ngoài cửa sắt nhìn Kỳ Liên Bảo bị giam trong phòng tối, hắn đưa thuốc lá tới. Kỳ Liên Bảo nhận lấy, hắn là người không thích nói chuyện, giống như trước kia, chỉ hỏi đúng một câu:
" Khi nào thì ra ngoài được?"
" Khả năng sẽ phiền toái một chút, lần này cậu đi quá giới hạn rồi, mấy tên phóng viên giải trí kia đã đưa tin lên mạng, chuyện này đã tung hê khắp nơi, ai cũng nói phim trường có Xã hội đen."
Tông Bằng Trình khó xử nói:
Kỳ Liên Bảo cười khẩy, nếu luận tới đen, chưa tới lượt thằng lưu manh nhỏ bé nhận ít tiền đánh người như hắn được gọi là đen.
" Cứ yên tâm ở đây vài ngày, tôi sẽ nghĩ cách, cậu cũng quá bất cẩn rồi, làm sao đánh người giữa đường để người ta chụp được ảnh như thế."
Tông Bằng Trình tỏ vẻ bất lực, còn trách móc:
Kỳ Liên Bảo rít từng hơi thuốc lớn, nhớ tới thằng họa sĩ lai lịch không rõ, muốn dùng tiền mua chuộc người của hắn, rồi bỗng dưng gọi hắn là Bảo ca, nói với hắn là mày xong đời rồi. Hắn đang sĩ nghĩ xem có nên nói chuyện này với ông chủ không, ngẩng đầu lên thấy vẻ mặt lạnh nhạt của Tông Bằng Trình, hắn tự hiểu ra mình xong đời thật rồi, bị vứt bỏ rồi, chỉ nói thêm một câu:
" Tôi tự gánh!"
" Yên tâm, khi cậu ra tôi sẽ cho cậu một khoản tiền, không để cậu phải thiệt thòi đâu."
Tông Bằng Trình nói, đối với loại người giang hồ như thế, luôn khá tin vào chữ tín của đối phương, cho dù hắn là một tên gian thương:
" Cám ơn!" Kỳ Liên Bảo cúi đầu xuống, chủ động kết thúc cuộc trò chuyện này:
Tông Bằng Trình như muốn nói gì đó cuối cùng lại thôi, bước chân nhẹ nhàng rời đi, cánh cửa sắt lại đóng đánh sầm, tất cả chìm vào trong bóng tối.
Đỗ dưới cột
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền