ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Thương Hải Điệp Ảnh

Chương 109. Chương 109: Thương tâm khó lành. (1)

Chương 109: Chương 109: Thương tâm khó lành. (1)

Ba ngày sau sự kiện chấn động cả trấn, ngõ Dương Vĩ Ba phố Tây trấn Truân Binh, tầng hai, căn nhà gạch đắp đất tuềnh toàng xây chắc phải xây gần trăm năm rồi, điều kiện sống cực kèm, chính là nơi thuê trọ của đám Cừu Địch.

Nhà tuy cũ nhưng vẫn có cái sân, gần như nhà nào cũng có cái sân, chất ít củi đun, phân trâu, lác đác có nhà trồng một hai cái cây đấy, còn nếu nhà nào có giếng thì thuộc loại điều kiện lắm rồi, có thể đếm trên đầu ngón tay.

Nơi đám Cừu Địch thuê chẳng có gì hết, lúc này trong phòng truyền ra tiếng kêu đau đớn, ối á không ngừng, nếu như có người nhìn qua ô cửa sổ nhất định sẽ thấy một kỳ cảnh. Ba chiếc giường đơn làm bằng nhôm, loại dùng du lịch xếp thẳng hàng, ba chàng trai mặc quần cộc, một nằm ngửa hai nằm úp, rên rỉ như khóc như than, không nói rõ được là đau hay sướng!

Ế, Bao Tiểu Tam ngồi dậy rồi, à, kêu một tiếng rồi lại nằm xuống.

Không phải sướng đâu, mà là đau đấy, hắn ăn một gây cán bột vào lưng mà, đau lắm. Hắn vừa kêu lên, Cảnh bảo Lỗi đang chơi điện thoại bực mình mắng:

" Đừng có la hét thế được không, làm gì đau tới mức ấy, cứ như là mỗi cậu đau thôi vậy."

" Phì, nếu không phải tao cứu mày thì có bị một trận đòn như vậy không?"

Bao Tiểu Tam tức giận mắng cái thằng ái nam ái nữ không biết nhớ ơn:

Cản Bảo Lỗi mỉa mai ngược lại:

" Thôi đi, nếu không có tôi ôm lấy Kháng Đản thì cậu đã bị quất một gậy vào đầu rồi, là tôi cứu cậu đấy."

" A, sao trước kia tao không biết mày còn có tố chất lưu manh nhỉ, chẳng những biết ôm chân còn biết mở miệng cắn."

Bao Tiểu Tam khịa lại:

Cảnh Bảo Lỗi dựng ngón giữa lên:

" Ngày nào cậu cũng bảo tôi giống đàn bà, chẳng phải cậu cũng chẳng khá hơn đàn bà à?"

Câu nói này chọc giận Bao Tiểu Tam rồi, hắn ngồi bật dậy ném gối, Cảnh Bảo Lỗi phản ứng cũng không chậm, đón lấy ngay còn ném lại. Hai tên rảnh rỗi quá độ cãi vã không dứt, Cừu Địch thở dài bịt tai lại.

Bầu không khí trong đoàn thể nhỏ của bọn họ đều thế đấy, nếu gặp phải kẻ địch bên ngoài, khả năng còn đồng tâm hiệp lực, nhất trí đối ngoại. Một khi nguy hiểm qua đi, những xung đột về tính cách liền bộc phát, trước kia còn có mục tiêu chung, bây giờ là vấn đề nội bộ, đó là đi hay ở?

Quản Thiên Kiều nói trước, cô sẽ theo ý kiến của mọi người, vì công việc của cô là hỗ trợ, không có ba người họ ở tuyến đầu, cô không có nhiều tác dụng. Cảnh Bảo Lỗi muốn đi, sự kiện kia làm hắn sợ tới bây giờ. Bao Tiểu Tam không muốn đi, nguyên nhân à? Nơi này dễ kiếm tiền, còn nữa hắn chưa báo thù, đi làm sao được.

Cừu Địch à, gần như chẳng nói gì, y bị thương nặng nhất, ngực toàn vết bầm tím, mắt thì sưng tới chỉ còn khe hẹp, muốn giơ tay lên ăn uống còn khó, mấy ngày qua cả đại tiểu tiện còn chẳng tự lo được. Cảnh Bảo Lỗi thấy quá khoa trương, Cừu Địch chẳng thèm giải thích, ai chưa ăn đấm của Kỳ Liên Bảo thì làm sao biết sức mạnh đó kinh khủng thế nào.

Chuyện đó bỏ đi, vấn đề của họ bây giờ là Cáp Mạn đã ngừng cấp kinh phí cho bọn họ, mộng tưởng một ngày kiếm 800 đồng đã thực sự trở thành một giấc mộng rồi. Không có tiền, sĩ khí của đội ngũ cũng tụt xuống dưới 0 độ C.

" Các cậu đừng có làm

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip