ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Thương Hải Điệp Ảnh

Chương 52. Chương 52: Đặc sản đương địa.

Chương 52: Chương 52: Đặc sản đương địa.

Mông y là loại thầy thuốc đặc thù chỉ có ở vùng tái ngoại, bọn họ sở trường chữa bệnh bằng châm cứu, thảo dược và xoa bóp, nghe nói nguồn gốc lịch sử là sản vật do triều Hán và Hung Nô giao lưu với nhau, lại thêm vào sinh hoạt ở nơi này nên còn am hiểu thú y, biết bí pháp của Tát Mãn giáo, lại còn biết bói toán gọi hồn.

Bọn họ là sự tồn tại thần bí mà đặc thù ở nơi này, cái trấn nhỏ như trấn Truân Binh tất nhiên là không có Mông y, muốn tìm họ phải tới thành phố lớn hơn.

Ba người ngồi xe khách đi hơn 40 km lên thành phố Bắc Ninh, đây chỉ là thành phố nhỏ, quy mô dân số chưa tới một triệu người, bán nông canh, bán du mục, ngoài rìa thành phố có rất nhiều túp lều của người Mông Cổ, bọn họ vẫn duy trì lối sống như tổ tiên ngàn đời, tạo nên phong cảnh độc đáo hiếm thấy ở nơi khác.

Chỉ đi chừng mười ngày thôi, về với cuộc sống hiện đại mà tưởng chừng như xa cách cả đời người rồi, có điều ba người họ không đi chơi, nên phải dằn lòng xuống, tìm kiếm quảng cáo trên di động, tới khu lều của người Mông hỏi chuyện, tốn nửa ngày trời được một lái xe taxi nhiệt tình một nhà Mông y rất nổi tiếng đương địa.

Khi Cừu Địch tìm được tới nơi thì đó là căn nhà bề ngoài không tệ, tuy ở trong ngõ nhưng có sân rộng, nhà xây ba tầng, chứng tỏ kiếm khá lắm, khách khứa ngồi chờ đầy ngoài sân vườn, xem ra cũng có vẻ uy tín.

Mông y ở trong nội địa toàn bọn lừa đảo, nhưng ở đây yên tâm, thuốc đến bệnh trừ, ấy là lời lái xe taxi nói như thế, chẳng biết có ăn tiền chở khách tới không, nhìn mặt thật thà lắm.

Bọn họ lại đợi thêm nửa ngày nữa mới được gọi vào, vừa mới qua cửa, bên trong không ngờ khác hẳn, trang trí như túp lều Mông Cổ vậy, gặp một ông già da nhăn nheo như vỏ cây, đang nắn xương cho người ta, chỉ nghe rắc một cái, người bệnh la lên, thế là nắn khớp hàm trở lại cho người ta rồi.

Đợi người bệnh đó trả tiền rời đi, Cừu Địch cảnh cáo Bao Tiểu Tam không được nói, sau đó thì thầm với Cảnh Bảo Lỗi gì đó, mặt mày Cảnh Bảo Lỗi hưng phấn lắm. Bao Tiểu Tam nhìn cái biết ngay không phải chuyện gì hay ho, Cừu Địch lại không nói với hắn, cứ dứt khoát kéo tới trước mặt Mông y.

Ông già đó ăn mặc theo kiểu Mãn Thanh, ngồi trên tấm thảm lông cừu, phía trước có cái bàn gỗ, hoa văn cổ mà mộc mạc, hỏi thẳng:" Bệnh gì?"

" Hắn có bệnh, không phải tôi."

Cừu Địch chỉ Bao Tiểu Tam rất miễn cưỡng bị y kéo ngồi xuống:

" Thì tôi hỏi cậu hắn bệnh gì?"

Mông y hỏi:

" Dạ ... Thủ dâm quá độ, xuất tinh sớm, không làm được việc kia."

Cừu Địch mặt mày buồn bã nói:

Mông y ngớ người, nếp nhăn giãn ra, xuất hiện nụ cười. Mấy thanh niên này tới đây làm gì, ông ta đã hiểu.

Bao Tiểu Tam mặt đỏ như gấc chín, đang định chửi Cừu Địch thì bị Cừu Địch ấn xuống, mắng át đi:

" Có gì mà phải xấu hổ, nói cho thầy thuốc biết, có bệnh phải chữa sớm để đến lúc muộn rồi thì hối không kịp."

" Tao, tao đã bao giờ ... Ái ái."

Bao Tiểu Tam vẫn muốn kháng cự, không ngờ bị Cảnh Bảo Lỗi véo hông, đau chảy nước mắt, thầm chửi thằng ái nam ái nữ nhéo đau như đàn bà đấy:

Cảnh Bảo Lỗi giữ chặt Bao Tiểu Tam:" Thầy thuốc, chuyện này cậu ta xấu hổ không nói ra, mong thông

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip