ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Thương Hải Điệp Ảnh

Chương 73. Chương 73: Lời nói tiên tri. (1)

Chương 73: Chương 73: Lời nói tiên tri. (1)

" Chú A Nạp, chú A Nạp!"

Xe đi ngang qua một đàn dê, ba chàng trai cùng đứng dậy vẫy tay với ông già chăn dê, ông già giơ gậy lên vẫy vẫy tay chào họ, con chó bên cạnh còn sủa vài tiếng.

Ông già đó là A Nạp Thất Thất Lý, người duy nhất còn lại trong trấn vẫn kiên trì nghề chăn thả của tổ tiên, đàn dê của ông có hai mươi con, nhiều lần đoàn làm phim muốn thuê dê của ông làm đạo cụ, ông đều không chịu. Đây là ông già người Mông truyền thống, rất hiếu khách.

Lộ trình chỉ có mười lăm kilomet, không hề xa chỉ là đường đi thì chẳng dễ dàng gì, xe đi trên thảo nguyên bị sa mạc hóa, lúc thì cao lúc thì thấp, xe liên tục chồm lên như cưỡi bỏ rừng. Khoang sau lại hút bụi, chẳng bao lâu trên người đã phủ một lớp cát mịn, ba người thi thoảng lại phải đứng dậy phủi đi.

Thi thoảng đứng lên khoang xe nhìn ra thật xa, đường chân trời đất vàng nối với bầu trời xanh ngăn ngắt, những ngọn núi bị gió cát ăn món thành tảng đá hình thù kỳ dị, khung cảnh rộng lớn bao la làm người ta chỉ muốn hét lên thật to cho thỏa sự sướng khoái trong lòng.

Bầu trời rộng, mảng có xanh, trời và đất tạo thành hai bức tranh phong cảnh khác biệt hoàn toàn, bên trên là bầu trời xanh thẳm điểm xuyết mây trắng, phía dưới là đất vàng bao la lấm chấm những mảng xanh. Dù giữa ánh mặt trời nóng rực, hơi nóng cũng trở thành phong cảnh, làm chúng ta toát mồ hôi vẫn thoải mái.

" Chiều về thương lượng với Thiên Kiều, tôi kiến nghị chúng ta kéo dài thời gian ở lại đây một chút."

Cừu Địch đột nhiên nói:

" Hả, vì sao?"

Cảnh Bảo Lỗi thì khác, hắn không thích nơi này, nguyên nhân thì nhiều lắm, ví như chuyện vừa mới rồi, thực sự tới giờ vẫn còn chột dạ, thần kinh hắn không làm bằng dây thừng như Bao Tiểu Tam:

" Còn vì sao nữa, ở thêm một ngày là có thêm một phần tiền chứ sao, hiện giờ lương đang tốt như thế, tội gì mà về sớm, trì hoãn vài ngày ..."

Cứ nói tới mấy chuyện gian lận với tiền bạc là Bao Tiểu Tam tinh lắm:

" Đúng rồi đấy, chúng ta ở đây Cáp Mạn còn cần tới chúng ta, chứ về thủ đô rồi, ai biết thế nào, ở đó đông người, chúng ta không có ưu thế gì, chỉ ở những nơi khỉ ho cò gáy này người ta mới cần chúng ta."

Cừu Địch nói nhỏ, nói cho cùng tới giờ y vẫn không tin vào Thương vụ Cáp Mạn, lo người ta dùng một lần rồi bỏ:

Cảnh Bảo Lỗi cũng động lòng, làm sao mà không động lòng cho được, nhưng hai phần tiền công đấy, đi đâu kiếm chuyện tốt như thế, hơi miễn cưỡng gật đầu:

" Vậy thì ở lại, chừng nào họ gọi thì về."

" Phải thế chứ, Bảo Lỗi, mày phải học được cách vô sỉ như tao mới sống được ..."

Bao Tiểu Tam khoác vai Cảnh Bảo Lỗi, làm ra đàn anh chỉ bảo:

" Vui lên chứ, mặt bí xị vậy, để tao tính cho mà nghe, Cáp Mạn trả mỗi ngày 400, ông chủ Mã mỗi ngày trả 140, một ngày kiếm được hơn 500, một tháng kiếm được vạn sáu ... Úi cha mẹ ơi, anh đây sắp bước vào giai cấp tư sản rồi."

Nói tới đó Bao Tiểu Tam ôm lấy ngực, cứ như là sợ không cẩn thận tim nhảy ra ngoài vậy. Cừu Địch và Cảnh Bảo Lỗi nhìn nhau cười, xem ra đề nghị này không thành vấn đề, chỉ cần làm công tác tư tưởng với Quản Thiên Kiều nữa là xong. Dù sao bao lâu mới điều tra xong, ai mà nói chắc

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip