Chương 816: Q5 - Chương 033: Phá trận tử biến cố ở khắp nơi. (4)
Hoàng Thành là đồng chí lâu năm ở lĩnh vực lập trình rồi, mười mấy năm kinh nghiệm, chưa bao giờ thấy bị sỉ nhục như hôm nay. Khi nhận được số điện thoại lạ tự nhận liên quan tới cuộc xâm nhập, hắn cơ hồ rống lên nói đối phương phải trả già đắt, nhưng đối phương lại dùng ngữ khí khiêu khích liệt kê vài bug quan trọng. Hàm ý cảnh cáo hắn, có thể thông qua những lỗi đó khiến hệ thống của DTM sập bất kỳ lúc nào, chẳng qua là không dùng mà thôi. Toàn bộ phòng kỹ thuật đều cắm mặt vá lỗi, đến khi tìm ra hướng công kích thì há hốc mồm.
Đáp án tới tử chủ quản phòng kỹ thuật, máy tính cá nhân của Hoàng Thành.
Không cần tốn quá nhiều thời gian, Hoàng Thành nhớ ra ngay, đó là báo cáo đánh giá, trong đó gửi kèm rất nhiều ảnh, hắn mở ra, thế là ... Tự mình đem trojan gài vào trong máy rồi.
Đây là một sai lầm cấp thấp, lợi dụng một giây phút lơ đễnh của hắn mà xâm nhập, chắc chắn là như thế, nếu không chẳng thể giải thích được nguyên do vì sao tấn công tới từ nội bộ. Có điều đợi tới lúc Hoàng Thành vội vã về văn phòng mở máy ra kiểm tra, email của mình đã bị người ta xóa sạch, thay vào đó chính là bản công bố lỗi hiếm có kia.
Giống như bị người ta gạt chân ngã, nhưng lại nhặt được cục vàng vậy, Hoàng Thành trong lúc vui mừng lẫn lộn, thần kinh có chút thất thường, đi qua đi lại trong phòng, lúc thì ngửa đầu cười to, lúc lại nhào vào máy vi tính gõ cái gì đó kiểm tra. Sau một thời gian kiểm tra, hắn xác định tất cả bug này là thật, hắn nhận ra đối phương chỉ muốn trêu chọc mà thôi, nếu không người ta nắm được chừng đó sơ hở đủ để đập vỡ bát cơm của hắn rồi … không, nói chính xác kéo sập luôn cả DTM rồi.
Tấn công nhanh như chớp, rút lui lặng lẽ như bóng ma.
Bên ngoài tòa nhà tổng bộ DTM, đám Lão Phiêu đã bắt đầu rút lui, một chiếc xe đồ chơi lặng lẽ bãi đỗ xe đi ra, hết chiếc này tới chiếc khác, hết sức khéo léo xuyên qua khe phía dưới rào chắn, đi ra đường. Lạch bạch chạy men theo lề đường, cuối cùng dừng lại ở bên một chiếc xe van màu trắng, cửa xe mở ra một khe nhỏ, Thôi Tiêu Thiên nhặt mấy chiếc xe đồ chơi lên, xe đóng cửa rời đi.
Bên trong xe Đinh Nhị Lôi nhìn chằm chằm màn hình laptop, nhưng nhìn toét mắt cũng chẳng hiểu. Lão Phiêu gãi cằm, giống đang châm chước điều gì đó.
Đinh Nhị Lôi không quan tâm tới chuyện đột nhập, hắn hứng thú với mấy cái xe nhỏ, giọng nịnh nọt:
" Lão Phiêu, chiêu này của anh học từ ai thế?"
" Chiêu nào?" Lão Phiêu hỏi:
" Thì khiến cho xe cảnh sát hú còi báo động ấy, mấy chục cái xe kêu cùng một lúc, trông thật tráng lệ."
Đinh Nhị Lôi dám khẳng định, đây không đơn thuần là lĩnh vực kỹ thuật, hắn ngửi thấy mùi thủ đoạn đồng môn:
" Mấy năm trước tôi vào tù có quen với một tên trộm xe, tôi với hắn hợp tính lắm, hắn nói những chiếc xe đắt tiền có bộ giải mã trị giá tới mấy nghìn đồng. Sau khi ra tù tôi nghĩ, quan trọng là phải khiến cho còi báo động mất tác dụng, như thế trộm xe mới tiện ... Ài, đợi khi tôi nghiên cứu ra thì cái thằng trộm xe đó đổi nghề rồi ... Mẹ nó, từ ăn trộm thành ăn cướp rồi. Kỹ thuật tốt như thế, nhưng tôi không dám đem bán, càng không dùng được ... Bây giờ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền