Chương 82: Chương 82: Chỉ mấy thằng nhóc!
" Xem trò hay các cậu đi, xem đi, hay quá rồi ... phân ai người đấy đi mà hót!"
Đạo diễn Trương Tuấn Khải uất lắm, đầu hai thứ tóc rồi, vậy mà phải cúi đầu ăn nói khép nép với thằng nhãi ranh đáng tuổi con cháu, tuy danh tiếng không cao, cũng là tiền bối địa vị trong nghề, có thể diện chứ, cơn giận bốc lên, quay lại mắng phó đạo diễn một chập.
Phó đạo diễn Tân Dật Tinh vâng vâng dạ dạ luôn mồm, ai là người gây chuyện, hắn biết rất rõ, gọi cả đám ra, hơn chục người, lấy số đông che giấu, không để hai nam chính ra mặt. Thế trận như vậy đám thanh niên trẻ trong đoàn làm phim biết phải làm sao, như học sinh mắc lỗi, từng từng tên một lí nhí xin lỗi.
Xin lỗi thì xin lỗi rồi, nhưng không ai dám thả lỏng hết, đạo diễn Trương Tuấn Kiệt bảo đám thanh niên mau mau lên xe, chỉ sợ nơi này trời cao hoàng đế xe lại xảy ra sai sót gì. Quả nhiên chưa xong thật, Cừu Địch lại quát:" Khoan đã!"
" Lại sao nữa? Chúng tôi thực sự không muốn đánh nhau, phục rồi mà."
Phó đạo diễn Tân Dân Tinh miệng đắng chát vẫn cười lấy lòng, đạo diễn đã nổi giận về xe rồi, hắn đành đứng mũi chịu sào:
" Đừng nói anh em chúng tôi hạng tiểu nhân bất nghĩa, đi tham vài món đồ của các ngươi, hán tử tái ngoại chúng tôi đều là hảo hán cả, không thèm làm chuyện trộm gà bắt chó. Lúc đó vì đề phòng các người quịt tiền, không chịu trả thù lao, cho nên mới lấy hai thứ."
Sinh viên ưu tú, cán bộ sinh viên xuất sắc, Đảng viên Cừu Địch thời khắc này thể hiện được phẩm chất ưu việt nhất của mình, lời dối trá tuôn ra một cách hết sức hùng hôn, đưa tay ra, chính là di động cùng ổ cứng mini:
Người trung niên chính là kịch vụ Thường Tiêu Tương mừng lắm, trong đó có không ít tài liệu quan trọng, lại không dám tiên lên, vội vàng nói với Tân Dật Tinh:
" Mấy thứ đó là của tôi, bao nhiêu tiền cũng phải lấy lại."
" Đồ trả lại cho các người, các người còn chưa trả tiền diễn xuất cho chúng tôi, mỗi người 100 đồng."
Bao Tiểu Tam hô to:
Cảnh Bảo Lỗi bị Cừu Địch lôi ra, bắt hắn đi trả đồ, phó đạo diễn Tân Dật Tinh còn chưa hết run, móc ví ra, tay cứ lóng ngóng, không ngờ đưa luôn cả ví cho Cảnh Bảo Lỗi. Cảnh Bảo Lỗi nghiêm túc rút ra hai tời 100 đồng, về đội.
Tân Dật Tinh thộn mặt, hết nhìn hai món đồ trong tay, lại nhìn ví, rồi nhìn đám đông lố nhố đằng xa, môi mấp máy rất muốn chửi, các người làm lớn chuyện như thế vì hai trăm đồng à?
Cứ như đúng là vì 200 đồng thật, tiền đã tới tay, đại sự đã hoàn thành rồi, Cừu Địch phất tay hô như thổ phi:
" Các anh em đi thôi, thằng nào mù mắt không biết điều, cẩn thận anh em bọn tao xin tí huyết."
Bọn thổ phỉ hô hào hưởng ứng, rầm rộ bỏ đi rồi, nhưng xe của đoàn làm phim không nhúc nhích, ai mà biết bọn chúng bày trò gì, vì 200 đồng thôi à? Ai mà tin. Chỉ có Thường Tiêu Tương là mừng, đúng là điện thoại, đúng là ổ cứng đó không tổn hại gì, mở điện thoại lên xem, tiền trong tài khoản vẫn còn nguyên, thậm chí có thiện cảm với đám Cừu Địch, suýt nữa không nhịn được quay sang chửi đám người trong đoàn, đi gây sự vớ vẩn, người ta không phải là kẻ xấu.
Mấy nhân vật đứng đầu đoàn làm phim trao đổi nhanh, thống nhất ý kiến gọi điện báo cảnh sát, đồn công an trấn hỏi, đánh chết
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền