Chương 822: Q5 - Chương 039: Mây ngoài núi nơi cao lòng lạnh buốt. (4)
Hai người thương lượng đại kế hồi lâu, thấy Lão Phiêu mặt đã đỏ gay, hai má lấm tấm mồ hôi, Cừu Địch lấy chén rượu của hắn, tiếp tục dùng giọng xúi giục:
" Còn một chuyện nữa, không biết anh dám làm không?"
" Chuyện gì? Cậu nói đi, tôi làm hết."
Lão Phiêu vỗ ngực đảm bảo:
" Các anh em đã dày công lựa chọn cho anh ba em gái, có tri thức, lẳng lưo, thanh thuần, tôi thấy hôm nay anh có thể kết thúc cuộc đời xử nam một cách hoa lệ."
Cừu Địch nói khoa trương:
Lão Phiệu ợ một tiếng lớn, rượu tràn ra bên mép, hơi run rồi:
" Chuyện đó ... Chuyện đó tôi không có kinh nghiệm đâu."
" Không thực chiến thì làm sao có kinh nghiệm được chứ? Anh chỉ cần nói có muốn làm hay không thôi?"
Chuyện này phải khích tướng mới được nói nhẹ nhàng không ăn thua, Cừu Địch hỏi lớn:
" Muốn!" Quả nhiên Lão Phiên trả lời rất dứt khoát, có điều vẫn không thoát được tâm lý sợ hãi:
" Tôi run lắm, tôi đã làm bao giờ đâu ... Nhỡ nhỡ tới lúc đó tôi khẩn trương quá, không cứng được thì sao, nhỡ tới lúc đó tôi kích động quá, chưa vào đã ra thì Sao ... Bị người ta cười cho, tôi còn mặt mũi nào nữa chứ?"
Cừu Địch vỗ vai trấn an:
" Anh không cần lo phạm vào sai lầm của tân thủ, chắc chắn sẽ được."
" Cậu không phải tôi, làm sao cậu biết, tôi còn chẳng tin vào mình nữa là."
Lão Phiêu thấy người sao đó, không bình thường, chắc là do căng thẳng quá độ rồi:
" Bởi vì tôi vừa mới cho Dâm dương hoắc bí truyền của người Mông vào trong rượu của anh, đêm nay nếu không âm dương giao hợp, ngày mai ắt sẽ nổ tung mà chết ... Mau đi theo tôi."
Cừu Địch kéo Lão Phiêu:
Lão Phiêu một hơi say rồi, hai là hắn vốn không bình thường lắm, sợ hãi hỏi:
" Nghiêm trọng vậy sao, cậu hại tôi à?"
" Tôi đang giúp anh đấy, anh nhìn xung quanh anh đi, Tam Nhi, Nhị Bì, Bảo Lỗi, Tiêu Thiên, đám đó toàn là lưu manh sắc lang, còn mỗi anh là cừu non, không phải mỗi lần nói chuyện nữ nhân, đó đó đều trêu ghẹo anh à ... Theo tôi là được, đứng nói gì cả, vào cửa một cái cởi hết ra ... Đừng khẩn trương, chúng ta không bật đèn, không ai thấy anh, không ai biết anh, chỉ cần vào đó cởi hết đồ ra, anh không phải là Lão Phiêu, anh là sói trong đêm, là thú hoang đói khát ..."
Cừu Địch kéo Lão Phiêu khỏi phòng, cả đám đi theo, tới gian phòng kia, đám anh em đưa tay ra hô khẩu hiệu:
" Không sợ hi sinh, có gái phải tranh!"
" Khắc phục khó khăn, bái biệt xử nam!"
" Người anh em lên đi, chúng tôi trông cửa cho anh."
Một đống cánh tay không biết của ai với ai đẩy Lão Phiêu vào trong phòng, Bao Tiểu Tam còn nhanh tay tới luôn cả thăn lưng cúc quần của hắn, vừa vào phòng một cái quần rơi xuống dưới chân. Trong phòng truyền ra tiếng cười khúc khích mấy cô gái.
" Cởi hết ra ... Lão tử muốn 4p."
Ngoài cửa cũng nghe thấy lời tiếng ngôn hào hùng của xử nam.
Tiếp đó tiếng nữ nhân thét chói tai, tiếng kêu, tiếng cười, đủ thứ âm thanh dâm dục phóng đãng từ ... Di động của Cảnh Bảo Lỗi. Đám khốn kiếp không ngờ gắn thiết bị nghe trộm, tụ tập ở ngoài phòng cười muốn tắt thở, thành công rồi, Lão Phiêu chuyến này có một lễ trưởng thành hoành tráng.
Có điều Cảnh Bảo Lỗi càng nghe càng sợ, rùng mình:
" Không thể nào, sao Lão Phiêu dũng mãnh như thế?"
" Cậu quên bí
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền