Chương 834: Q5 - Chương 051: Đường muôn ngả mỗi bước có cạm bẫy. (2)
Đi vào bên trong biệt thự, rộng rãi nhưng khá bình thường, không phải kiểu xa hoa, dù sao là biệt thự nông thôn, có phần ấm cúng gần gũi. Tạ Kỷ Phong được đưa vào phòng bếp, phòng rất rộng, cái bàn sát bên cửa sổ, bố trí dụng cụ ăn cho hai người, nữ đầu bếp đang đem trứng gà ốp lếp, sữa bò, chân giò hun khói bày lên trên bàn, xong xuôi liền rời đi, chẳng hề đề ý tới hai người mới đến.
Tên da đen đẩy Tạ Kỷ Phong tới ngồi một bên bàn, hắn cố gắn mấp máy môi, yết hầu cử động, ba ngày rồi hắn không được ăn bất kỳ cái gì, bây giờ một bữa cơm thôi cũng thành hi vọng xa vời. Tên gia đen dùng tiếng Anh trêu ghẹo hắn:
" Ông chủ của bọn tao muốn chơi trò đoán đố với mày, chơi có đánh cược, mày có chơi không?"
" Tôi đã không còn gì nữa, lấy cái gì ra mà chơi?"
Tạ Kỷ Phong cũng dùng tiếng Anh trả lời:
" Không, mày có đấy, đánh cược bằng cái đầu của mày đi, vẫn có thể đem ra chơi một ván mà."
Tên da đen cười chói tai:
" Được, tùy thôi."
Không ngờ Tạ Kỷ Phong lại dửng dưng đáp, dù sao hắn cũng không hi vọng đám người này sẽ để cho mình sống nữa, dùng dĩa cắm miếng thịt lợn hun khói, nhai ngấu nghiến, uống một ngụm sữa bò, cơn đói khiến đây trở thành bữa ăn ngon nhất cuộc đời hắn, ngon tới mức làm người ta ứa nước mắt:
Tên da đen đứng bên cạnh tay liên tục xoay khẩu súng lục:
" Ông chủ bọn tao muốn mày đoán xem anh ấy là ai, đoán đúng thì mày có cơ hội ăn sáng cùng với anh ấy. Đoán sai thì đây là bữa sáng cuối cùng của mày."
Tạ Kỷ Phong ngừng nhai mất một giây, sau đó lại tiếp tục, từ lúc bị bắt hắn đã suy đoán kẻ thù là ai rồi, mặc dù tới giờ chưa được gặp song đã có đáp án:
" Du Thế Thành."
Tên da đen ngạc nhiên tới không nói lên lời, Tạ Kỷ Phong mặc kệ hắn, vơ hết thức ăn trên bàn vào đĩa, hắn hết phần của mình lại ăn cả phần của đối phương, ngả lưng ra sau, nước mắt lại trào ra, hắn biết, đoán trúng thì càng chết chắc.
Cũng tốt, ít ra không phải làm ma đói.
Đúng lúc này có tiếng vỗ tay bốp bốp không to không nhỏ vang lên, một nam tử từ trên cầu thang thong thả đi xuống, nhìn bàn ăn chỉ còn lại mấy mảnh vụn, bảo tên da đen lui ra, lại gọi đầu bếp làm một suất bữa sáng nữa. Hắn ngồi xuống đối diện với Tạ Kỷ Phong, ăn mặc chỉnh chu, tựa hồ cuộc sống dễ chịu thoải mái, cực kỳ hứng thú thưởng thức bộ dạng của đối phương lúc này, lời nới vẫn lịch thiệp:
" Giám đốc Tạ, cảm giác bị người ta chơi sau lưng có dễ chịu không?"
" Tàm tạm." Tạ Kỷ Phong thở dài, nghiệt do bản thân gây ra, có gì để nói:
" Làm sao anh đoán ra là tôi, tôi nhớ là chúng ta chưa bao giờ gặp mặt nhỉ?"
Du Thế Thành cười hỏi, gương mặt anh tuấn đầy vẻ hiếu kỳ, từ cách trả lời dứt khoát không chút ngập ngừng nào chứng tỏ hắn biết chứ không phải đoán bừa cầu may:
" Đám người trong nước không cách nào vươn tay tới đây, huống hồ bọn họ không hận tôi tới mức truy sát đến cùng như thế. Cơ cấu bán khống mà tìm được tôi thì họ đã mang cả tiền và đầu tôi đi rồi, không rảnh để chơi trò đánh đố này. Cứ loại trừ đi như thế thì chỉ còn lại anh, kẻ vong mệnh thiên nhai giống tôi thôi."
Tạ Kỷ Phong vừa
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền