ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Thương Hải Điệp Ảnh

Chương 837. Q5 - Chương 054: Người đời buồn cuộc đời lắm phiền ưu. (1)

Chương 837: Q5 - Chương 054: Người đời buồn cuộc đời lắm phiền ưu. (1)

Đám Cừu Địch cũng vừa mới đánh chén một bữa bét nhè rồi, không uống nữa, chỉ trò chuyện góp vui thôi.

Bao Tiểu Tam rót bia cho Kỳ Liên Bảo, tuyên bố thẳng với Cừu Địch:

" Chỗ tao là thiếu người nhất, hôm nay dẫn Bảo ca tới chào mày một tiếng thôi, lát nữa anh ấy sẽ đi với tao."

Lão Phiêu không phục, nhảy vào tranh giành:

" Bằng vào cái gì chứ, cậu đã là tên tàn tật rồi, ra đường ai dám làm gì cậu? Đụng vào cậu, cậu cứ lăn ra khóc lóc là đủ, lại còn kiếm được tiền bồi thường. Cậu dấn theo Liên Bảo không phải là để anh hùng không đất dụng võ à? Liên Bảo phải theo tôi."

Mới đầu còn nói chuyện, lời qua tiếng lại vài câu bắt đầu từ chửi bới chuyển sang ném vật thể lạ, Cừu Địch phải nhảy vào khuyên can:

" Ngày sau còn dài, nơi nào thiếu nhân thủ thì Bảo ca tới đó cứu hóa là được, tranh giành cái gì?"

" Bảo ca không tới một mình, còn dẫn theo cả đám nữa kìa, toàn là người ra tù đấy, còn mười mấy người nữa cơ, Lão Phiêu, cho anh chọn thoải mái, dám không?"

Bao Tiểu Tam đưa ra nhân nhượng:

Bấy giờ Cừu Địch mới biết, Kỳ Liên Bảo tới tìm mình trước thôi, còn số kia thì bố trí ở chỗ Bao Tiểu Tam rồi. Cừu Địch vỗ trán, chắc là đám huynh đệ nát quen trong tù rồi, những người đó thật không dễ an bài. Cừu Địch còn chưa lên tiếng, Lão Phiêu đã vỗ ngực:

" Dọa tôi đấy à, đừng nói là mười mấy người, có là một trăm mười mấy người cũng không thành vấn đề, tổng giám đốc của chúng ta còn không phải cũng từ trong tù ra, anh mày đây cũng đang trong thời gian giám sát đây này, chẳng qua nhà tù không dám giữ anh mày thôi, nếu không anh mày vẫn còn ngồi tù đấy. Tam Nhi, mày cũng có tiền án lưu trong đồn cảnh sát, Bảo Lỗi mày còn tệ hơn, tổ chức đánh bạc suýt vào tù ..."

Mọi người cười lăn cười bò, Cừu Địch lần nữa vỗ trán, sao quên mất nhỉ, chẳng biết từ lúc nào mà chỗ mình thành nơi tụ tập của đám tội phạm.

Trò chuyện thêm một lúc thấy gần 0 giờ, Cừu Địch bảo Thôi Tiêu Thiên dẫn người đi ngủ, công nhân phải nghỉ sớm, mai còn làm việc nữa, Cừu Địch định dẫn Kỳ Liên Bảo ra ngoài kiếm nhà trọ ở, không ngờ Kỳ Liên Bảo đã ghép mấy cái thùng hàng lại với nhau nằm xuống rồi.

" Này, này Bảo ca, lần đầu anh tới đây, chẳng lẽ lại để anh nằm đất à? Đi thôi, cách đây không xa có nhà khách gia đình, điều kiện khá ổn, chúng ta tới đó ở một tối, minh tìm nơi khác."

Dù sao người ta cũng là khách, bản thân ngủ không sao, Cừu Địch không thể để Kỳ Liên Bảo ngủ vạ ngủ vật như vậy:

" Thôi, không cần cầu kỳ thế đâu, tôi còn ngủ trên sàn xi măng bao nhiêu năm cơ mà, cậu mà khách khí với tôi thì tôi không cách nào ở đây đâu. Thuận tiện cho cậu biết, tôi tới Bắc Kinh lâu rồi, sau khi về thăm nhà một chuyến là tôi tới đây luôn."

Kỳ Liên Bảo nằm thẳng tắp, mắt khép lại miệng nói như đang mở ngủ:

" Hả, sao anh không tới tìm tôi?"

Cừu Địch vừa buột miệng hỏi thì cũng ngay lập tức hiểu ra:

" Fuck, anh còn muốn quan sát xem tôi làm cái gì, đúng không?"

" Tất nhiên, nếu mà cậu làm mấy cái chuyện đánh đánh giết giết, tôi dại gì mà tới ... Tôi về nhà thấy cha tôi sửa lại nhà rồi, thì ra tôi là gánh nặng của ông, không có đứa con ăn hại này,

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip