ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Thương Hải Điệp Ảnh

Chương 841. Q5 - Chương 058: Người đời buồn cuộc đời lắm phiền ưu. (5)

Chương 841: Q5 - Chương 058: Người đời buồn cuộc đời lắm phiền ưu. (5)

" Phí Minh, cậu nói xem ... Tôi lười nói chuyện với con người vô lý như anh ta."

Trần Ngạo điểm danh:

Phí Minh lắc đầu, không muốn can dự vào chuyện này:

" Khi Trang Uyển Ninh bị bắt giam thì tôi đã trúng đạn đưa về Bắc Kinh rồi, chuyện xảy ra sau đó tôi có biết gì đâu."

Trần Ngạo nhíu mày, Phí Minh xuất thân quân nhân trước kia là người thẳng thắn chính trực, từ khi đi theo Lão Đổng có vẻ học được trò méo mó rồi, nghiêm mặt nói:

" Trước đó Trang Uyển Ninh đã lọt vào tầm ngắm của tổ hành động rồi còn gì, đêm cậu và Cừu Địch bị truy sát còn tới trường Đh Trường An, cậu biết không ít. Bây giờ người liên quan vụ án này người thì điều đi, người thì bị bắt, chỉ còn mấy người chúng ta thôi."

" Theo ý tôi thì đây không phải là một vụ cướp bình thường."

Phí Minh đá bóng sang Lão Đổng:

" Cục trưởng Đổng cũng nhìn ra rồi, cho nên anh ấy mới đọc đi đọc lại báo cáo như thế."

" Lý do vì sao không phải? Trong nhà mất tài sản, nạn nhân vẫn bình yên, nếu có liên quan gì tới vụ án năm xưa, chúng phải đưa Trang Uyển Ninh đi chứ?"

Trần Ngạo hỏi lại:

" Ha ha ha, anh ngồi văn phòng nhiều tới ngu người rồi đúng không? Tôi hỏi anh, nếu anh đi trộm đi cướp thì tới nhà và văn phòng lãnh đạo, hay là tới ký túc xã đơn thân?"

Đổng Thuần Khiết nắm được thời cơ liền công kích:

" Đương nhiên đi trộm của lãnh đạo, ai lại tới ... à."

Trần Ngạo nói được nửa chừng liền biết mắc bẫy liền ngừng lại:

" Tiểu Phí, mau ghi lại lời của anh ta, ha ha ha, anh chưa từng đi ăn trộm còn biết phải tới đâu, chẳng lẽ một tên trộm kinh nghiệm phong phú lại đi trộm một KTX đơn thân?"

Đổng Thuần Khiết đập bản báo cáo xuống, bên trên có hình ảnh một gian phòng bình thường, chừng bốn năm chục mét vuông, chẳng qua chỉ có ít sách, vài cái tù, nhìn qua là biết chẳng có mấy thứ đáng giá:

Trần Ngạo tuy bị thuyết phục rồi, nhưng mà hắn không thích giọng điệu của Lão Đổng, cố ý gây khó dễ:

" Nếu là thằng trộm vặt mới vào nghề thì sao, gan hắn chỉ đủ đi trộm phòng nữ nhân đơn thân, hoặc sự kiện này có tính ngẫu nhiên thôi thì sao?"

" Câu hỏi này còn ngu hơn cả câu trước ... Anh đã gặp Trang Uyển Ninh chưa?"

" Rồi, thì sao?"

" Lại còn thì sao nữa, Lão Trần, anh đúng là có vấn đề thật rồi, một cô gái xinh đẹp như thế, bị đánh thuốc mê nằm đó, vậy mà thằng ăn trộm xong việc bỏ đi không có chuyện gì xảy ra ... Chỉ lấy đi hơn 1000 đồng tiền mặt, hai món trang sức cũng chẳng đáng giá bao tiền. Trang Uyển Ninh bị hôn mê từ 22 giờ đêm tới 4 giờ sáng, những sáu tiếng đấy, thuốc mê rất mạnh, anh thấy có hợp tình hợp lý không?"

Đổng Thuần Khiết hỏi cho Trần Ngạo á khẩu:

Trần Ngạo thực sự không muốn nghĩ chuyện này theo phương hướng hoạt động gián điệp, nhưng mà Lão Đổng nói như thế, hắn không thể nào phủ nhận được điểm khả nghi tăng lên vô hạn:

" Chậc, rốt cuộc vì sao chứ, cái mạng lưới gián điệp đó bị chúng ta tra rõ rành rành rồi, chuyện Mã Bác bán tình báo ra nước ngoài là không thể chối cãi ...Trang Uyển Ninh là người không liên quan, sao lại đụng vào để kinh động tới chúng ta, chúng là gián điệp thì phải rằng, chúng ta sẽ luôn chú ý tới cô ấy."

" Tôi nghĩ bọn chúng tìm kiếm thứ gì

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip