Chương 846: Q5 - Chương 063: Kiếm tới gần nghiệt sâu khó quay đầu. (1)
Cuộc họp ba người diễn ra suốt cả một buổi sáng, kết thúc một cái Tần Khối Thắng vội vàng đi ngay, còn tới dự một cuộc họp khác. Đôi oan gia Đổng Thuần Khiết và Trần Ngạo cùng nhau xuống lầu, Trần Ngạo chủ động lên tiếng:
" Ài, đây là nhiệm vụ chùi đít, chùi sạch thì là chuyện trong phận sự, chẳng có công, chùi không sạch thì chúng ta thất chức."
" Chuyện này anh dẫn đầu đi, tôi nghe theo chỉ huy của anh, công lao thuộc về anh, có lỗi gì tôi gánh hết."
Đổng Thuần Khiết mỉa mai:
Ý tứ rõ ràng như thế, Trần Ngạo sao chẳng nghe ra, mắng thẳng:
" Thái độ của anh thế là sao hả, đây là nhiệm vụ trên tổng cục giao xuống, lại chẳng phải tôi cố tình bới ra ... Này, anh đừng đi, tôi còn chưa nói hết ... Khoan đã, không đúng!"
Lão Đổng bị Trần Ngạo kéo lại, gạt tay hỏi:
" Cái gì không đúng."
Trần Ngạo chi mặt Đổng Thuần Khiết nói:
" Anh đừng giả vờ giả vịt với tôi, ba thằng nhãi kia có quan hệ không tệ với anh, anh giả vờ mạnh miệng muốn bắt họ về chứ gì ... Bọn họ còn từng cứu mạng anh."
" Đúng rồi, nhớ ơn báo đáp sẽ vi phạm nguyên tắc tổ chức, lấy oán báo ơn mới là phong cách lãnh đạo đúng không? Bảo sao anh tới lúc sắp nghỉ hưu rồi vẫn còn dậm chân tại chỗ."
Lão Đổng khịt mũi, chắp tay sau lưng bỏ đi:
Trần Ngạo đứng yên tại chỗ, lời đó sao càng nghe càng thấy có mùi, Lão Đổng này nhất định đang giấu diếm cái gì đó.
Đổng Thuần Khiết rời tổng cục một cái là gọi điện thoại không ngừng, tay cầm điện thoại gõ lên trán, hắn có dự cảm không hay, cực kỳ không hay, nghiệp vụ của hắn kém, trực giác của hắn lại rất linh.
Xe đi không nhanh không chậm, lái xe theo Lão Đổng mấy năm rồi, biết tính lãnh đạo, không có gọi là chuyện gấp bằng trời, nên xe đi quan trọng là vững vàng. Đi mất hơn một tiếng, qua hai điểm tắc mới tới ngoại ô phía tây, gần trụ sở không quân hải quân, một nơi nằm không hề có ký hiệu nằm bên trong cấm khu quân sự.
Đổng Thuần Khiết từ trên xe đi xuống xem giờ, đúng 17 giờ chiều, cảm giác khô nóng mới dần đang dần tản đi, mặt trời chiều ngã về tây. ánh chiều tà nhìn xuyên qua khói bụi giống như sương mù, phóng tâm mắt nhìn lại là một mảng màu hồng.
Phí Minh đã mặc đồng phục vũ trang toàn thân tới tiếp ứng, kính lễ chính thức, báo cáo, nhân viên đặc vụ phân tán khắp nơi được gọi về đứng thành hai hàng ngay ngắn trên sân.
Đúng hai mươi người.
Nhân viên đầy đủ, trang bị đầy đủ, xe cộ đầy đủ, chỉ còn đợi lời cổ vũ tiền chiến nữa thôi, không ngờ cục trưởng Đổng đi tới trước đội ngũ, nhìn nhân viên đặc vụ ai nấy như sẵn sàng ra trận, phẩy tay một cái hết sức tùy tiện nói:
" Khẩn trương như vậy để làm gì, trời thì nóng mặc cả giáp sắt lên người làm cái gì, định đi dọa ai đấy hả? Giải tán!"
Giản tán? Đám đặc vụ sửng sốt, không ai dám cử động.
" Toàn thể đội viên, nghe mệnh lệnh ... Giản tán! Tôi không chỉ huy được các cậu nữa đấy phải không?"
Lão Đổng nổi giận quát:
Đám đặc vụ không biết làm thế nào, nhìn đội trưởng gật đầu liền "rõ" rồi giải tán. Phí Minh thì hoang mang tột độ nhìn Đổng Thuần Khiết, không hiểu vấn đề ở đâu, hắn rõ ràng nhận được lệnh tập hợp đội ngũ mà.
Lão Đổng vẫy tay gọi:
" Cậu đi theo tôi, ai bảo cậu làm như thế?"
" Xử
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền