Chương 853: Q5 - Chương 070: Gió kéo tới lần này là muốn gì? (3)
Sau khi xem xét kỹ càng một lượt hiện trường, pháp y dựa theo manh mối thu được bắt đầu từ cửa mô phỏng lại trình tự hành động của hai nghi phạm, tới phần mở két bảo hiểm, Đổng Thuần Khiết nhìn cái két trống không nói:
" Tên này là loại thần giữ của, bủn xỉn lắm, trong nhà không chỉ có một két bảo hiểm đâu, vậy mà hung thủ lại tới thẳng mục tiêu như vậy, có ràng có ý đồ mà tới."
Cao Đông Quân đã đoán ra vị lãnh đạo này có quen biết với nạn nhân rồi, nhưng không dám hỏi, chỉ nói:
" Hẳn là bị nghi phạm uy hiếp, khai ra vị trí két bảo hiểm."
Đổng Thuần Khiết lắc đầu:
" Cướp của không phải là mục đích, không tin các anh cứ mở két bảo hiểm ở góc bàn trà ra, trong đó chắc chắn có tiền mặt và kim loại quý, chưa bị lấy đi đâu. Nếu như là vụ cướp bình thường, hoàn toàn chủ nhà có thể dùng két bảo hiểm ở đó để đuổi bọn chúng đi."
Cao Đông Quân vội vàng lấy sổ tay ra ghi lại chi tiết này, theo Lão Đổng tới bên thi thể đã cứng đờ. Phí Minh ngồi xuống xem xét rất kỹ, một lúc lâu sau lặng lẽ đứng dậy:
" Bẻ cổ, rất dứt khoát, không thấy một giọt máu nào."
Chuyện này nói lên rằng, thủ pháp của nghi phạm hết sức chuyên nghiệp.
" Đây là số điện thoại của tôi, nếu có tiến triển gì, cứ báo cho tôi bất kỳ lúc nào ... Hoặc nếu cần hỏi hay cần tôi hỗ trợ gì, cũng có thể tìm tôi, đừng ngại."
Đổng Thuần Khiết đưa ra danh thiếp ít dùng của mình:
" Vâng!" Cao Đông Quân nhận lấy đứng thẳng kính lễ:
Lão Đổng giống như mang tâm sự hết sức nặng nề xoay người rời đi, tới cửa lại không đành lòng quay đầu lại, người bị hại đã được pháp y đưa vào túi xác, chỉ còn là cái xác vô hồn.
Lúc tới gương mặt âm u, lúc đi mây mù trên mặt Lão Đổng càng đậm, cứ liên tục quay đầu lại nhìn hiện trường, tình huống đột phát này làm hắn tới giờ vẫn có chút bàng hoàng, không tin nổi.
Xe rời khỏi tiểu khu ra đường chính, Phí Minh hỏi:
" Cục trưởng Đổng, đi đâu bây giờ?"
Đổng Thuần Khiết lẩm bẩm:
" Tới trường học của cô bé đi."
Phí Minh nhắc:
" Không cần thiết, cảnh sát đã bảo vệ cô bé rồi."
" À đúng đúng, tôi hồ đồ mất rồi."
Đổng Thuần Khiết vỗ trán, xoa xoa mặt mấy lần lấy lại tỉnh táo:
Xe chưa đi được bao nhiêu lâu thì tắc đường, trước sau đều bấm còi inh ỏi, xe bị kẹt cứng ở giữa rồi, không đi nổi nữa, Phí Minh đành dừng xe lại. Trầm mặc một lúc hắn khẽ an ủi:
" Cục trưởng Đổng, kiềm chế bi thương."
" Có kiềm chế cũng vẫn bi thương, cậu hẳn chưa biết nhỉ, đó là người của chúng ta đấy, từng là thế."
Đổng Thuần Khiết buồn bã kể:
" Khi công an và An ninh quốc gia chia tách thành biên chế riêng, anh ấy cũng giống như tôi, vẫn còn là thằng nhóc ... Chúng tôi lớn lên trong cùng một cái sân, từ thời còn mặc quần thủng đít cơ, thường xuyên tụ tập đánh nhau với con cháu bên đường sắt ... Anh ấy là người có tư chất lãnh đạo bẩm sinh rồi, có thể nói là người tiến xa nhất trong những người cùng trang lứa với tôi ... Một vị phú hào ẩn mình, vậy mà chết lặng lẽ như thế."
Không nói rõ là khen hay là chê, nghe không ra là bi thương hay châm chọc, chỉ là người chết rồi, trên mặt Lão Đổng chứa đầy đau buồn, cứ một mình lẩm bẩm:" Con gái anh ấy mới chỉ mười
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền