Chương 86: Chương 86: Kịch ở sau lưng. (2)
" Giá cả có thể bàn bạc, hàng phải bán cho người biết hàng mà, có điều theo như chúng tôi biết, tài chính đăng ký của quý công ty chỉ có 20 triệu. Tôi rất tò mò, quý công ty định thu mua rắn nuốt voi như thế nào?"
Hạ Diệc Băng một tay chống má trái, khẽ mỉm cười, tựa hồ chuẩn bị xem đối phương phải lúng túng thoái thác như thế nào:
" Chuyện này à ..."
Cao Vũ Điền có vẻ chần chừ, sau đó chỉ vào nam thư ký:
" Giám đốc Hạ có thể bảo Tiểu Lý tránh đi một chút không?"
" Có cần thiết phải thế không? Các vị không định chuẩn bị hối lộ tôi đấy chứ? Ha ha, nói thẳng ra nhé, tôi thực sự không quyết định được đâu."
Hạ Diệc Băng chỉ coi là một câu nói đùa:
Cao Vũ Điền cũng cười:
" Tôi không bỏ ra được 400 triệu, cho nên không tồn tại chuyện hối lộ, cho dù tôi có muốn hối lộ, giám đốc Hạ cũng chưa chắc để vào mắt ấy chứ."
" Vậy thì tôi tò mò rồi đấy, ý anh là ..."
" À, chẳng qua là chuyện liên quan tới quá khứ tương lai của trấn Truân Binh, liên quan tới Bằng Trình lấy hạt dẻ trong lửa, rồi thì chuyện tòa nhà dang dở, nhiều lắm ... Liên quan tới vô số bí mật thương nghiệp, cho nên vì thế tới nay Hoa Hâm chẳng thể kiếm được người tiếp nhận, cô cũng không tới mức ..."
" Cậu tránh đi một chút."
Hạ Diệc Băng mặt biến sắc nói, nam thư ký đứng dậy đi ngay.
Đối với đề tài chọc đúng vào nỗi đau này, Hạ Diệc Băng ngay lập tức từ tươi cười trở thành lạnh lùng, cô điều chỉnh tâm trạng, nhìn hai người đối diện với ánh mắt đầy nghi ngờ:
" Xem ra các vị làm không ít công tác tiền kỳ đấy, có điều có một câu nói cũ thế này, lạc đà gầy vẫn lớn hơn ngựa. Chúng tôi trước sau đầu tư 700 triệu vào trấn Truân Binh, anh muốn kiếm chút lợi ích, có thể thương lượng được. Nhưng các anh phải để cho tôi nhìn thấy thành ý, nếu không chúng ta đều chỉ lãng phí thời gian của nhau thôi."
" Thống khoái lắm, vậy tôi nói thẳng nhé, món hàng đó của các cô, đừng nói là 400 triệu, có 40 triệu thì cũng chẳng ai dám tiếp nhận đâu."
Cao Vũ Điền buông một câu kích thích, sau đó thong dong mân mê chén trà:
Hạ Diệc Băng tức giận đứng dậy rời vị trí, Trương Chính Hòa vội vàng ngăn cản, đóng vai người tốt:
" Giám đốc Hạ, vụ này chắc chắn là tâm bệnh của giám đốc Tôn đúng không, chúng tôi rất có thành ý, vốn là định trực tiếp bàn với giám đốc Tôn."
" Đối với người không hề có ý định hợp tác, giám đốc Tôn cần phải ra mặt không? Các anh đang bày trò hề quốc tế đấy à? 40 triệu à? Riêng cái tòa nhà bỏ dở đó cũng ăn đứt cái 40 triệu đó rồi. Nếu như ra tay hoàn thiện, chỉ hai tháng thôi là có thể đưa vào hoạt động."
Hạ Diếc Băng ngồi xuống, sắc mặt bấy giờ đúng như cái tên, lạnh như băng rồi, song người chê hàng e là chuẩn bị mua hàng thật:
" Tôi không phải là người có khiếu hài hước, cũng không biết nói đùa là gì, có điều tôi biết, thu nhập của các cô ở trấn Truân Binh vẻn vẹn ở bán vé thăm quan với cho thuê địa điểm mà thôi, một năm thu nhập chẳng tới 10 triệu."
" Phim trường Đại tây bắc từ khi đưa vào khai thác đã được bốn năm rồi, tới nay vẫn luôn ở trong trạng thái thua lỗ nặng nề, thêm vào việc xây dựng khu nghỉ dưỡng phát sinh ẩu đả tập thể, dẫn tới vụ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền