Chương 873: Q5 - Chương 090: Tiềm long ngâm phong vân đã tề tụ. (2)
Cùng lúc ấy trên cầu vượt ở thành phố, Cừu Địch mặc quần jean xanh nhạt, áo sơ mi kẻ caro, đầu đội mũ lưỡi trai, còn đeo chiếc kính không độ, nhìn thoáng qua rất giống một người thất nghiệp vất vưởng khắp nơi.
Ánh mắt y vẫn chăm chú theo dõi xe qua lại tiểu khu, khi nhìn thấy một đôi tình nhân tay trong tay nói cười đi qua, y bất giác nhớ tới Đới Lan Quân rồi nhận ra, hai người bọn họ tựa hồ chưa bao giờ cùng nhau đi dạo phố như thế này, nói chính xác hơn, bọn họ chưa từng sống một ngày như những người bình thường.
Cô ấy rất bận, vô cùng bận, cho dù có chút thời gian rảnh rỗi cũng phải phân chia phần lớn thời gian cho gia đình, mà gia đình cô lại không chấp nhận Cừu Địch, cho nên y chẳng thể có mặt ở đó, làm thời gian hai người bên nhau càng ít ỏi. Tình cảm của bọn họ, có vẻ ngay từ đầu đã nảy sinh theo cách không bình thường, phát triển không bình thường, nếu là cặp đôi bình thường, có lẽ còn chẳng duy trì được một tháng.
Vì sao thế nhỉ?
Cừu Địch nghĩ mãi chẳng ra, hai người mỗi năm gặp nhau mười mấy lần, chẳng lần nào trọn một ngày, cùng lắm là gọi điện thoại hỏi thăm, giống như tất cả người phiêu dạt ở Bắc Kinh, xa cách càng lâu, tình cảm càng lạnh nhạt. Cũng không thể trách một mình Đới Lan Quân, y cũng rất bận rộn, bận kiếm tiền, bận tạo ra một tương lai tựa hồ rất tốt đẹp, mà quên đi mất hiện tại, không mấy khi quan tâm tới cuộc sống, công tác của cô ấy, nhiều lúc ở bên nhau như tình một đêm vậy, cả hai chỉ tìm kiếm chút kích thích, thỏa mãn để an ủi sự cô tịch của bản thân.
Mặc dù Cừu Địch nói cảm thông cha mẹ cô, nhưng thật vậy sao, trong thâm tâm y không có chút bất mãn, chút tức giận nào à? Chắc chắn là có rồi. Vì thế bản thân y cũng nghĩ tới hai lúc hai ngày sẽ chia tay, thậm chí có thể nói đó là kết cục không thể tránh, nhưng y không ngờ rằng lại kết thúc một cách nhẹ nhàng như vậy.
Vậy mình có yêu cô ấy không? Cừu Địch tự hỏi bản thân, có chứ, tất nhiên là có, y đâu cần gì tiền bạc, quyền thế của Đới gia, yêu cô, y chỉ chuốc lấy thêm phiền não, rắc rối. Còn nếu đơn thuần vì phát tiết, với số tiền y có, kiếm cô gái trẻ trung xinh đẹp hết lòng chiều chuộng có khó gì, cần gì nín nhịn, mong đợi cuộc gặp gỡ mỗi tháng một lần đó.
Ở chiều ngược lại Cừu Địch cũng tin Đới Lan Quân yêu mình, vì cô ấy cũng chẳng mưu cầu gì ở y, đồng thời với dung mạo và gia thế của cô, muốn tìm một nam nhân thành đạt chẳng thành vấn đề.
Nếu không yêu nhau bọn họ chẳng cố níu kéo tình cảm này lâu như thế.
Tình cảm thì khẳng định rồi, nhưng đã thực sự cố gắng vì tình cảm đó chưa, hay nói đã cố gắng đúng cách vì nó chưa? Ngoại trừ cố gắng kiếm nhiều tiền hơn nữa.
Cừu Địch đặt tay lên ngực, kết thúc rồi, nhưng không làm y cảm giác đau như xé tim gan, cùng lắm là nhâm nhẩm đau ... Mình đã lãnh đạm như thế từ bao giờ? Có lẽ vì cuộc sống ở thành phố lớn vận chuyển cao tốc, đã không còn thời gian và không gian cho y cảm thụ hay nhớ nhung quá khứ nữa rồi, y đã trở nên lãnh đạm, đã quen gạt bỏ mọi thứ để tiếp tục tiến lên, cái thành phố này, không cho phép ai dừng lại.
Phụt, Cừu
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền