Chương 884: Q5 - Chương 101: Chuyện xưa cũ nào ai rõ ngay gian. (4)
Đổng Thuần Khiết và Phí Minh đợi chừng hơn mười phút thì mấy cảnh sát đưa một người ra, người đó cao trên mét chín, không chỉ cao mà còn cơ bắp vạm vỡ, tưởng chừng như muốn xé toạc áo bung ra, lông mày rậm, hàm vuông vức, bước đi thôi mà cơ bắp cũng cuộn lên. Không phải người mà là thứ dã thú hình người, chỉ nhìn thôi đã khiến người đối diện phải e ngại.
" Tôi họ Đổng, tên Thuần Khiết, đi theo tôi."
Lão Đổng ra lệnh rồi đi trước:
Kỳ Liên Bảo chẳng hỏi han gì, rất ngoan ngoãn, người ta bảo sao nghe vậy, theo Lão Đổng lên xe, ngồi đó im lim cũng khiến người khác áp lực.
Ai áp lực chứ không phải Lão Đổng, rời phân cục một đoạn, hỏi:
" Cừu Địch đâu rồi?"
" Tôi không biết."
" Cậu ta ở cùng với ai?"
" Tôi không biết."
" Buổi sáng nay các cậu tập kích ai? Vì sao lại tập kích bọn họ?"
" Tôi không biết."
" Thế thì ít nhất cậu cũng biết cậu ta đang làm cái gì chứ?"
" Tôi không biết."
Câu trả lời đơn giản vô cùng, chỉ đúng ba chữ, vẻ mặt hắn cũng chẳng lộ ra thông tin gì, trơ trơ như đá. Lão Đổng ngồi ở ghế phụ lái quay hẳn lại, tức giận hỏi:
" Vậy bây giờ chúng tôi phải đưa cậu đi đâu?"
Kỳ Liên Bảo dùng đúng một chiêu duy nhất, lấy bất biến ứng phó vạn biến:
" Tôi không biết."
Phí Minh thiếu chút nữa không nhịn được cười, còn Lão Đổng thì thực sự cười thành tiếng:
" Hay là để tôi đưa cậu về chỗ lúc nãy nhé, tôi thấy cậu hợp với nơi đấy lắm."
" Được, cho ăn một bữa hẵng đưa về, từ trưa tới giờ tôi còn chưa ăn cơm."
Kỳ Liên Bảo thoải mái nói:
Xe liền đi tới một quán cơm, hai người họ dẫn Kỳ Liên Bảo vào, gọi mấy bát mỳ, sau đó trố mắt nhìn Kỳ Liên Bảo ăn như gió cuốn mây tàn, ăn liền tới năm bát lớn, khiến cả phục vụ viên cũng khiếp đảm, cả quán trố mắt nhìn. Kỳ Liên Bảo húp sạch cả nước, lấy khăn giấy chùi mép, ợ một tiếng thật thoải mái:
" Đi được rồi đấy."
Có điều Lão Đổng không định đưa hắn đi theo nữa, một mình lên xe, nói:
" Đừng đi theo chúng tôi, dù sao hỏi gì cậu cũng có biết đâu, thôi tự đi đi, có biết đường về nhà không?"
" Biết!" Kỳ Liên Bảo nói xong là quay đầu đi luôn làm hai người đần mặt:
Đúng là thế giới rộng lớn, loại người gì cũng có, Đổng Thuần Khiết nhìn theo bóng lưng cao lớn đi xa dần của Kỳ Liên Bảo, than:
" Giờ thì tôi đã hiểu vì sao bác cả nhà tôi sống tới 95 tuổi vẫn khỏe mạnh."
" Vì sao ạ?"
Phí Minh không hiểu gì cả, sao nói chuyện không liên quan như thế:
" Ông ấy chẳng bao giờ quan tâm tới chuyện không liên quan tới mình, cho nên mới sống lâu như vậy."
Lão Đổng chép miệng:
Phí Minh định nói, sao anh không học theo đi, nhưng không dám nói ra.
Đúng như Đổng Thuần Khiết dự liệu, cái phòng nghiên cứu tin tức kinh tế đối ngoại đón Luật Mạn Toa đi chỉ là đơn vị vỏ bọc, tới nơi ghi trên địa chỉ thì chỉ là công trường đã giải tỏa từ lâu. Đến Quốc tế Mạn Toa thì không ai biết cô ta ở đâu, như thể bốc hơi khỏi nhân gian rồi vậy ...
Cuộc họp ở tổng cục kéo dài từ 18 giờ tới 21 giờ 40 phút mới kết thúc, không phải có kết quả mà là có họp tiếp cũng không ích gì, tổng cục trưởng ra lệnh giải tán. Đừng nói là hình thành quyết định, tới ngay cả ghi chép cuộc hợp cũng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền