Chương 893: Q5 - Chương 110: Đường khó đi lối này chẳng bằng phẳng. (3)
Hai người trao đổi vài câu rồi kết thúc, Tạ Kỷ Phong cầm lấy chiếc di động mà Thôi Tiêu Thiên để lại, đã không còn pin nữa, hắn mở cửa sổ xe ra, ném thẳng ra ngoài. Tiếp đó lại gọi điện cho Cừu Địch, bên kia nhận máy rất nhanh, có vẻ đang nóng lòng đợi điện thoại, Tạ Kỷ Phong nói:
" Tôi đã gửi kế hoạch vận chuyển cho cậu rồi đấy, tiền càng không phải là vấn đề."
" Được thôi, để tôi xem đã."
Cừu Địch không nói nhiều:
Tạ Kỷ Phong gọi vội:
" Khoan cúp máy, nhóm người khác thì cậu định ăn nói thế nào?"
" Đó là chuyện của anh, đại cô nương kiếm nhà chồng còn đi xem mấy nhà cơ mà, ai lợi hại hơn thì tôi đi theo người đó. Cảnh cáo, đừng có để tôi phát hiện ra anh giờ trò mèo đấy."
Cừu Địch lặp lại cảnh báo trước đó:
Tạ Kỷ Phong cũng nghi ngờ:
" Chẳng lẽ tôi không đáng để cậu tin tưởng một lần hay sao? Toàn bộ gia sản của tôi cũng đặt vào chuyện này, tôi còn đang nghi cậu đào hố chôn tôi mới đúng. Theo những gì tôi hiểu về cậu thì cậu không nên đi tới nước này chứ."
" Chẳng phải giống nhau sao? Tôi luôn nghĩ anh luôn ngồi vững trên đài câu cá, chuyện nguy hiểm người khác gánh, anh ngồi đêm tiền thôi, ai ngờ anh làm chuyện ngu xuẩn tưởng là thông minh để rồi luân lạc tới mức này. Bớt vớ vẩn đi, bây giờ chúng ta giống nhau, trừ bản thân thì chẳng tin ai, tốt nhất anh nên tìm cách giữ lấy cái mạng cho tôi, nếu không tất cả đều xong hết."
" Ha ha ha, nghe cậu nói thế có vẻ độ đáng tin không thấp."
Khi Tạ Kỷ Phong cúp điện thoại thì hắn đã biết Cừu Địch đang trên đường cao tốc tới Thiên Tân.
Xe lao vun vút, cảnh đêm trôi vùn vụt, ngồi trong xe không nhìn thấy cảnh sắc bên ngoài, chỉ có biển chỉ đường màu vàng dẫn tới phương xa.
Kỳ Liên Bảo đang lái chiếc xe Aston Martin trị giá cả mấy trăm vạn của ông chủ La, gương mặt hết sức tập trung. Cừu Địch ngồi ở ghế phụ lái liên tục gọi điện thoại, đến khi đặt máy xuống thì đã là 2 giờ sáng. Kỳ Liên Bảo nhắc:
" Cậu nghỉ chút đi, phải mấy tiếng nữa mới tới nơi cơ, dưỡng sức rất quan trọng."
Tên này đúng là trấn định, buổi sáng đánh tàn phế một người, lại bị giam trong phân cục cảnh sát nửa ngày, ra một cái liền ngựa không ngừng vó lên đường, chẳng có vẻ gì bất ổn. Cừu Địch nhìn hắn thậm chí không hề mệt mỏi, ngược lại còn hứng thú, cái loại người này e là trời sinh ra đã thích sống trong nguy hiểm, khẩn trương và kích thích.
" Lúc anh tới tìm tôi, tôi tưởng anh chỉ muốn quy ẩn giang hồ, không mang thế sự chứ, giờ nhận ra giống như bị nghiện ấy, anh không cai được."
Cừu Địch trêu chọc:
" Cậu thì có khác gì đâu, chuyên đâm đầu vào rắc rối còn gì."
Kỳ Liên Bảo đáp trả:
Cừu Địch sờ lên ngực, nhịp tim của y rất mạnh:
" Đúng, hình như tôi thích như thế, nếu máu trên người mà lạnh đi, vậy có khác gì là chết rồi đâu."
" Ha ha ha, trong tù có một lão già nói giống cậu, con người lúc nào cũng phải tranh đấu với số mệnh, ai buông xuôi là thua rồi. An nhàn à, đời này chúng ta chắc là không có cái chuyện đó đâu."
Kỳ Liên Bảo cười:
Cừu Địch hạ chỗ ngồi thấp xuống, ngả người ra sau, cảm giác lưng giãn ra, cứ luôn mồm khen cái xe này dễ chịu, y biết mình phải ngủ dưỡng sức, nhưng trong lòng hưng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền