Chương 897: Q5 - Chương 114: Trời biến ảo ai lái chiếc thuyền chìm? (4)
" Thật đáng tiếc cậu không vào An ninh quốc gia."
Lão Đổng thở dài, rồi lại tò mò hỏi:
" Thực ra còn một phương thức xử lý nữa, vì sao cậu không tiểu hủy nó, hủy đi là hết, không có một chứng cứ gì thì chẳng ai làm gì được cậu."
" Anh hẳn là phải hiểu vì sao. Giống như anh nói làm người có giới hạn, làm việc có nguyên tắc, nếu ngồi im nhìn tội ác hoành hành, chẳng khác gì đồng mưu .... Bây giờ tôi mới chợt hiểu ra, cha tôi vốn chỉ là một người nông dân, chẳng được học hành là bao, chỉ đủ biết đọc biết viết, vì sao ông ấy lại thành một người có tín ngưỡng như thế, còn tôi được giáo dục đàng hoàng, lại mãi đi tìm lý tưởng cho mình."
Cừu Địch cảm thán:
" Đó là trách nhiệm không bàng quan ngồi nhìn."
Đổng Thuần Khiết ngồi nhìn:
" Đúng vậy, tiêu hủy nó đồng nghĩa tôi bao che cho lũ khốn kiếp bán nước. Tôi không nói mình là người yêu nước, từ lâu rồi tôi không còn hứng thú với mấy thứ lý tưởng to tát đó, nguyên nhân anh cũng hiểu ... nhưng con không chê mẹ xấu, chó không chê chủ nghèo, vậy thôi."
Cừu Địch thở hắt ra một hơi rồi mỉm cười, tất cả khúc mắc xưa, tất cả ấm ức, bất mãn, căm ghét đều tiêu tan trong nụ cười đó:
" Đó mới thực sự là cậu, có biết vì sao ở giữa thủ đô mà cậu cũng tụ tập được một đám người vây quanh, làm xằng làm bậy không sợ ai không? Đó là vì cậu là người có trách nhiệm dám gánh vác, đây là một phẩm chất đáng quý, tôi luôn tiếc nuối không thể dùng những phẩm chất đó, tôi cũng không nỡ lòng hủy hoại nó."
Đổng Thuần Khiết mỉm cười:
" Đừng mừng vội, tôi cũng có nguyên tắc của mình, tôi cũng đưa ra cho cậu hai lựa chọn ... Hoặc là coi cậu như nghi phạm, hoặc là coi cậu như người mình, cậu lựa chọn thế nào tôi không ép."
Lại là cái trò cũ Cừu Địch lẩm bẩm:
" Chiêu an tôi sao?"
" Đúng rồi, cái loại không có tiền lương, không có chức vụ, chỉ có một thân phận ghi vào hồ sơ, hơn nữa tôi sẽ không ép cậu đi làm bất kỳ việc gì."
" Thôi, thôi, bỏ câu cuối đi, không lương, không chức thì tôi tin, còn anh đã lập kế hoạch làm gì đó rồi."
Lão Đổng xoa tay hớn hở, đi tới vỗ vỗ vai Cừu Địch:
" Vậy cậu hẳn là biết phải làm gì rồi, tin tôi đi, chuyện này còn có thành tựu hơn cả kiếm trăm triệu hay bạc tỷ, nếu như cậu muốn lựa chọn bàng quan, tôi cũng tuyệt đối không có ý kiến gì."
Cái điệu cười gian trá của Lão Đổng lúc này giống như hiện lên trên mặt đồng hồ trong lòng bàn tay Cừu Địch vậy, cái đồng hồ gắn liền với tài sản tính mạng rất nhiều người, vậy mà bị chôn vùi một cách lặng lẽ, tựa như bị đánh mất.
Cho tới tận khi Điền Thượng Đại Tường được phóng thích, bọn chúng không từ bỏ, nhưng hẳn bọn chúng không ngờ tới toan tính bất lương của chúng ta nhỉ?
Một lần gặp mặt, chính Lão Đổng đã nói thế, cái tên đó gian trà tới tận xương, mặt ngoài ngốc nghếch, đóng kịch như thật vậy, nhìn bộ dạng bất an của Phí Minh là hiểu Lão Đổng diễn giỏi ra sao. Thả Điền Thượng Đại Tượng đi, một hòn đá trúng nhiều con chim, vừa đổi lại được đồng chí bị bắt, lại đặt liên tiếp cạm bẫy, nắm sợi dây trong tay mình ... Đương nhiên, hắn còn mong đợi dụ ra được nội gián trong tổ chức.
Tất cả che giấu dưới cái vẻ mặt vô hại
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền