ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Thương Hải Điệp Ảnh

Chương 902. Q5 - Chương 119: Sấm chớp nổ cá vọt mình thành rồng. (5)

Chương 902: Q5 - Chương 119: Sấm chớp nổ cá vọt mình thành rồng. (5)

Đột kích chưa tới năm phút đã giải quyết trận chiến, bây giờ trên mặt cầu toàn là cảnh sát đang phong tỏa và giải quyết hiện trường. Quản Thiên Kiều vỗ vỗ lưng Đới Lan Quân, nhẹ giọng an ủi:

" Chị Đới, anh ấy mạng cứng lắm, không dễ dàng gặp chuyện như vậy đâu, nhất định là không sao."

" Đúng, anh ấy nhất định sẽ không sao, chị ... Chị đối xử với anh ấy không tốt, luôn cho rằng anh ấy nỗ lực không đủ, luôn cho rằng anh ấy đáng lẽ có công việc tử tế đàng hoàng hơn. Không phải chỉ cần nhờ Lão Đổng một câu thôi sao, nhưng vì không bỏ thể diện xuống nên không làm ... chị không quan tâm công việc anh ấy làm ... Chị thật là tệ."

Đới Lan Quân định qua chuyện này nhất định đi tìm Cừu Địch, sửa lại sai lầm của mình, cô rất sợ không còn cơ hội đó nữa:

" Anh ấy à, chẳng cầu xin nhờ vả ai đâu, dù là đi cướp, đi trộm, đi giành giật, cũng không nhận sự ban ơn từ người khác."

Quản Thiên Kiều là một trong số ít người bạn mà Cừu Địch có thể tâm sự, cô biết rất rõ câu chuyện của bọn họ:

" Kỳ thực anh ấy luôn nỗ lực để có thể đứng cùng một tầm cao với chị, nhưng em nghĩ, anh ấy không thể làm được, có những thứ như gia đình, xuất thân rồi cả con mắt thế tục, đều thứ mà anh ấy không thể vượt qua ... Cho nên anh ấy mới tự đi theo con đường của mình, đứng trên tầm cao, chúng ta không thể lý giải, nhưng phải ngước mắt nhìn."

Vương Trác nghe thấy những lời ấy, ánh mắt nhìn Quản Thiên Kiều hết sức phức tạp.

Đúng lúc này kênh liên lạc nhốn nháo.

" Nhìn thấy rồi, tôi nhìn thấy rồi ... Ở kia ..."

" Sống hay là chết?"

" Không nhìn rõ."

" Mọc mắt để thở đấy à?"

Lão Đổng nghe bên kia ồn ào thì tức giận vô cùng, cầm bộ đàm lên rống lớn:

" Ăn nói kiểu gì thế, chết cái gì mà chết ... Đợi về đây tôi xử trí các cậu."

Quản Thiên Kiều và Đới Lan Quân cùng vội vàng chạy tới xem bản đồ, mặt nước mênh mông, định vị không ngừng phóng lớn, nhưng căn bản không nhìn rõ chấm đen đã bị xuồng máy vây quanh ở cửa biển.

" Sống ... Không, không, chưa chết ..."

" Mau mau, kéo lên!"

" Vừa rồi ai quát tháo đòi xử trí đấy, sóng lớn thế này tưởng dễ à?"

Lão Đổng thở ra một hơi dài nhẹ nhõm, tiếng chửi thô hào kia trong tai hắn trở nên hết sức dễ nghe, giọng hòa hoãn:

" Các đồng chí vất vả rồi, mọi người nghe nhầm đấy, rõ ràng là khen thưởng, sao có thể xử phạt được."

Nói rồi đặt bộ đàm xuống, hưng phấn tới cực điểm chửi bậy:

" Mẹ nó chứ, thằng nhãi ranh đó mạng lớn thật ... Phải rồi, tôi phải đích thân đi một chuyến."

Nói là làm, hẳn nhảy dựng lên muốn đi, chạy ra cửa thì Đới Lan Quân đã đi trước, hắn nhìn thấy vậy, mỉm cười.

Trên xuồng cao tốc, mấy người cuống quít kéo Cừu Địch lên, đặt thẳng giữa thuyền, Kỳ Liên Bảo còn ở dưới nước bám mép xuồng leo lên, thiếu chút nữa làm lật cả xuồng, một người vội vàng nói:

" Quá tải rồi, anh sang cái khác đi."

" Nào nào, Lão Kỳ, đi lên cái này."

Phí Minh ngồi bên mép xuống đưa tay ra kéo:

Dù Kỳ Liên Bảo thân thể cường hãn, lúc này chẳng khác nào thoát lực, nằm trên xuống nói đứt quãng:

" Vai trái, bị thương ở vai trái ... Tên đó thật là nặng."

Bên kia cứu chữa Cừu Địch, bên này chiếu cố Kỳ Liên Bảo đơn giản hơn

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip