ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Thương Hải Điệp Ảnh

Chương 91. Chương 91: Một ngày như thế.

Chương 91: Chương 91: Một ngày như thế.

Tạch! Tạch! Tạch!

Đùng! Đùng! Đùng!

Trên chiến trường khói lửa mịt mù, không thiếu cảnh tượng thảm liệt của chiến tranh, cũng không thiếu khoảnh khắc bi hùng!

Đây là trường đoạn rất dài, là bước ngoặt lớn dẫn tới thất bại của quân Nhật, là cao trào của cả phim, để dựng một cảnh quay hoành tráng thế này rất tốn kém, đoàn làm phim không thể làm hai lần, nên mãi mà chưa xong.

À thật ra nói vui quên đường về chủ yếu là Cừu Địch và Bao Tiểu Tam thôi, chứ Cảnh Bảo Lỗi vẫn còn tỉnh táo, chủ yếu là vì cái thời tiết tái ngoại này bắt đầu làm da hắn bị ảnh hưởng xấu rồi, dù dùng kem chống nắng của Quản Thiên Kiều cũng không mấy tác dụng. Hắn lén lút quan sát máy quay, sau đó nhích người tới hỏi Cừu Địch:

" Cừu Địch, tuần này lại sắp kết thúc rồi, sao công ty vẫn không có tin tức gì nhỉ, cũng không bảo chúng ta về hay làm gì nữa. Thiên Kiều rảnh tới mức rủ Hồng Diễm chạy tới thành phố Bắc Ninh mua sắm rồi, tiếp theo chúng ta làm cái gì?"

" Chuyện này tôi quyết được đâu, tôi đang muốn nằm không lĩnh tiền đây này."

Cừu Địch rất hài lòng với cuộc sống bây giờ, tính y thoáng đạt, không so đo nhiều:

" Vậy thì người kia phải xử lý ra sao?"

Cảnh Bảo Lỗi hỏi nhỏ:

Người kia chính là người bị hoài nghi là

"gián điệp thương nghiệp"

, mấy người bọn họ đều biết, nhưng không có cách nào xác nhận. Người đó hơi kỳ quái, căn bản không hề xuất hiện vào những lúc cần, ví như khi quay ngoại cảnh thế này, hay chẳng lượn lờ gần nhà khách săn tin, mà cứ ru rú trong phòng, ít khi ra ngoài. Thế nên bọn họ tạm thời quyết định nước sông không phạm nước giếng.

" Xử lý cái gì, cậu định tiết lộ cho ai? Cho Kỳ Liên Bảo à?"

Cừu Địch nói:

Bao Tiểu Tam hưởng ứng ngay:

" Đúng, hay đấy, Kỳ Liên Bảo thế nào cũng trả tiền."

" Thằng ngốc, mày đi nói người ta là gián điệp thương nghiệp xem, hắn không trả tiền mà cho mày một trận đòn luôn."

Cừu Địch mắng:

Tất nhiên là Bao Tiểu Tam làm gì có ngốc đến thế, chẳng qua là tán gẫu nên thuận miệng nói linh tinh mà thôi:

" Ngu gì mà đi, bây giờ người ta trả nhiều tiền như thế, cứ thoải mái mà nằm giả chết đi, nghĩ nhiều làm cái gì?"

" Tôi ủng hộ Tam Nhi, Bảo Lỗi, cậu nghĩ nhiều quá rồi đấy, cậu còn muốn làm gì nữa? Chúng ta đâu có tiến sâu hơn được, chẳng lẽ cậu bảo Tông Bằng Trình đem quyền tài vụ cho cậu quản lý à?"

Cừu Địch nằm lâu một tư thế, lại úp mặt hít bụi, không dễ chịu chút nào:

" Mãi chưa xong thế? Cái phim rác thôi mà lắm chuyện."

Với ba chàng trai ở tầng chấp hành thấp nhất thì làm sao nhìn thấu được ý đồ của thượng tầng, hết thảy làm theo lệnh mà thôi, dù sao họ cũng sống thoải mái lắm.

Đáng lẽ bọn họ có thể nhận vai diễn quan trọng hơn, có vài lời thoại, được một hai giây lên hình cơ, có điều lần trước xung đột với đoàn làm phim, Hách Lai Vận chỉ có thể xếp họ vào vai xác chết hạng bét này.

Cho tới chiều thì cảnh quay cuối cùng mới kết thúc, nhận hộp cơm, nhận tiền, thế là lại một ngày bình đạm trôi qua như thế.

Kết thúc còn phiền hơi cả khai cuộc, Hách Lai Vận la hét suốt một ngày gần mất giọng rồi, lào khào chỉ huy diễn viên quần chúng vận chuyển đồ lên xe, kịch vụ kiểm kê phục trang, trang bị. Bọn họ bận rộn đã đành, tiếp ngay đó là đám nhặt đồng nát lái ba chiếc

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip