Chương 1188: Tiên Đan Cho Ngươi, Độc Dược Phần Ta 1188
Vốn dĩ cửa sổ tiệm chân đã đóng chặt, nhưng vừa rồi khi Hàn Tam đi vào trộm tiền đã làm hỏng một cửa sổ, cho nên cửa sổ đó bây giờ tương đương với việc mở ra.
Hàn Tam lần này rốt cục lại ngẩng đầu lên.
"Phùng chưởng quỹ, lời không thể nói lung tung, ta đến tiệm của ngươi trộm đồ là thật, nhưng chưa từng giết người, càng không hại một nhà ông chủ Ôn."
Phùng chưởng quỹ càng nói càng tức giận.
"Hàn Tam ngươi làm phi tặc còn chưa tính, sao bây giờ còn làm ra hành động giết người cướp của, đây chính là hơn hai mươi mạng người đó, tên khốn kiếp nhà ngươi sao có thể hạ thủ được? Hơn nữa trong này còn có ông chủ Ôn trước giờ vẫn nhân từ làm việc thiện, một nhà bốn người con gái của hắn liên tiếp không đến sáu tuổi đều bị ngươi hạ độc thủ! Đúng là tạo nghiệp!!"
"Ngươi còn giảo biện! Những người đó không phải ngươi giết thì là ai giết?"
Phùng chưởng quỹ nói xong liền đi tìm đồ vật tiện tay, muốn đánh Hàn Tam.
"Ta làm sao biết, dù sao ta cũng chỉ đến trộm ngươi, còn chưa trộm được."
Lúc này Hàn Tam cũng bày ra tư thế lợn chết không sợ nước sôi.
Phùng chưởng quỹ hừ một tiếng:
"Ngươi cứ bịa tiếp đi, muốn hù dọa chúng ta thả ngươi, không có cửa đâu."
Tuy nói như vậy, nhưng giọng hắn vẫn có phần run rẩy.
Sắc mặt mọi người lại cứng đờ, Phùng chưởng quỹ nhìn về phía Hàn Tam.
"Ngươi, còn có đồng bọn?"
"Không có, chỉ có một mình ta."
Lúc này thần sắc Hàn Tam không dễ nhìn lắm, dừng một chút, hắn lại nói với Phùng chưởng quỹ:
"Ta thật sự chưa từng giết người, chỉ muốn mượn lúc lòng người trong thành bàng hoàng trộm chút tiền tài, đây là lần đầu tiên ta ra tay."
"Lừa gạt quỷ, chắc chắn ngươi đã nghe nói tới những chuyện lạ phát sinh trong thời gian gần đây ở các nước Tây Vực, nên mới nghĩ đến chuyện giả thần giả quỷ để kiếm chác một khoản..."
Phùng chưởng quỹ vẫn còn muốn nói thêm gì đó, nhưng đúng lúc này ngoài cửa lại vang lên tiếng đập cửa.
Lần này mọi người không còn kinh hoảng nữa, Phùng chưởng quỹ còn trực tiếp sai một tiểu nhị đi mở cửa cho Yến Quân.
Nhưng tiểu nhị kia vẫn cẩn thận, lúc đi tới trước cửa lại hỏi thêm một câu:
"Có phải khách trong tiệm không?"
Kết quả người bên ngoài không trả lời.
Phùng chưởng quỹ có phần không quyết định được.
Nói cách khác, vị khách không mời mà đến ngoài cửa này, cũng có thể như Hàn Tam, từ lầu hai trèo cửa sổ vào.
Ngay khi hắn đang chần chờ, trên lầu bỗng nhiên lại truyền đến một tiếng kẽo kẹt, đó là âm thanh sau khi cửa sổ gỗ bị gió thổi động phát ra.
Phùng chưởng quỹ chỉ cảm thấy một cỗ hàn ý từ lòng bàn chân vọt lên sau gáy.
Phùng chưởng quỹ trong lòng sợ hãi, nói với mấy tiểu nhị còn đứng tại chỗ:
"Mau, còn chờ cái gì, tắt đèn đi."
Có tiểu nhị tới gần hỏi:
"Chưởng quầy, chúng ta còn cần tắt đèn không?"
Phùng chưởng quỹ nghĩ tới đây liền nháy mắt với một tiểu nhị bên cạnh, nhưng tiểu nhị kia lại làm như không thấy.
Mấy tiểu nhị kia lúc này mới như trong mộng tỉnh lại, từng người đem đèn vừa đốt tắt.
Mắt thấy lại muốn mềm nhũn ngã xuống đất, mà những người khác trong tiệm không khá hơn là bao, ngược lại là mấy thiếu nữ cùng đi với Lục Cảnh, thần sắc vẫn không có bao nhiêu thay đổi.
Bởi vì yêu cầu của Quách Thủ Hoài, nhóm đệ tử Thư Viện này đã sớm bắt đầu tiếp xúc với các vụ án có liên quan đến
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền